Chương 72

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 72

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Đã hiểu chưa?”

Hoa Cẩn nước mắt giàn giụa, ngẩng đầu nhìn hắn, cố sức gật đầu. Nếu như có thể khóc ra máu thì chắc gương mặt cô lúc này đã toàn là máu rồi.

Nhìn thấy cô khuất phục, hắn khẽ mỉm cười, ánh mắt càng thêm hung ác.

“Cô cứ ngoan ngoãn ở đây làm bà chủ gia đình, việc cô cần làm là im lặng, dạng chân cho tôi thúc vào. Nếu cô ngoan ngoãn thì tôi có thể đảm bảo nửa đời sau của cô không phải lo đến cơm áo gạo tiền, đứa bé trong bụng tôi cũng có thể cho nó bình an vô sự.

Mặc dù đây không phải điều mà cô mong muốn, nhưng bây giờ Hoa Cẩn không dám phản kháng lại hắn.

Tinh dịch vẫn chảy ra ngoài tiểu huyệt của cô, là bằng chứng cho việc cô đang bị cưỡng hiếp.

Chủ nhân của đống tinh dịch đó mút mát đầu lưỡi cô, điên cuồng của động. Một lúc sau, hắn bỗng nhiên lên tiếng.

“Ngoan ngoãn nghe lời tôi, tôi có thể không truy cứu chuyện cô ngoại tình nữa!”

Sự nhẫn nại của hắn, điểm mấu chốt của hắn, cứ thế vì cô mà thay đổi…

“Khụ… Khụ khụ!”

“Không phải tôi đã bảo cô mặc tạp dề rồi sao?” Tịch Khánh Liêu túm đầu cô, thô bạo nhét dương vật dính đầy nước bọt vào trong miệng cô.

Hoa Cẩn quỳ trên mặt đất, cố gắng nghiêng đầu sang chỗ khác: “Em không muốn mặc…”

“Ngậm lấy! Ai cho phép cô nhả ra!”

“Tịch… Tịch Khánh Liêu… Em cầu xin anh, em không muốn làm nữa, cổ họng em đã đau rát rồi, em đã khẩu giao giúp anh cả một đêm.”

“Tôi cho phép cô nói chuyện rồi à?”

Một tay hắn túm tóc cô, tay còn lại giữ chặt miệng cô, không cho cô có bất cứ cơ hội phản kháng nào: “Cô cứ thử mở miệng cãi lại tôi một lần nữa xem!”

Hoa Cẩn bật khóc nức nở, bàn tay siết chặt lại thành nắm đấm nhưng không thể phản kháng lại được. Cô chỉ có thể để hắn tùy ý lăng nhục, dương vật của hắn đâm tận sâu vào cuống họng cô, cảm nhận được những mạch máu trên quy đầu khẽ giật giật. Nếu cô không cẩn thận để hàm răng cọ mạnh lên quy đầu của hắn thì chắc chắn sẽ bị hắn tát, cô chỉ đành cố gắng dùng đầu lưỡi quấn lấy thứ to lớn đó.

“Thật muốn được đi tiểu trong miệng cô.”

Sắc mặt Hoa Cẩn trắng bệch, không phải cô chưa từng bị hắn tiểu vào trong miệng, chỉ là bây giờ nhìn cô dâm đãng như thế này, hắn càng muốn được đi tiểu vào trong cô hơn.

“Khụ khụ!”

Quy đầu cằm thẳng vào cuống họng, gương mặt cô đỏ bừng lên. Hắn thật sự đã đi tiểu trong miệng cô, chờ khi hắn thả đầu cô ra, Hoa Cẩn giống như được sống lại, cô lập tức lùi về sau, cúi đầu ôm ngực ho khan.

Miệng cô vô cùng tê dại, khó chịu vô cùng.

“Đủ rồi… Khụ khụ… Cầu xin anh, em thực sự không chịu đựng được nữa… Khụ khụ… Tịch Khánh Liêu!”

Miệng cô lúc này toàn là mùi tanh hôi, đến cả lục phủ ngũ tạng cũng giống như sắp hỏng đến nơi, cô vừa ho vừa lẩm bẩm cầu xin hắn tha cho mình.

Tịch Khánh Liêu vẫn lẳng lặng đứng đó nhìn cô, hắn hơi nghiêng đầu nhìn dương vật vẫn còn đang cứng rắn của mình, ánh mắt bình tĩnh nhìn cô như nhìn một con mồi đang muốn chạy trốn.

“Hoa Cẩn, chẳng lẽ cô còn không hiểu thủ đoạn của tôi sao?”

Cô thực sự chịu đựng đủ rồi.

Thủ đoạn của hắn chẳng khác nào địa ngục trần gian, mỗi giây mỗi phút cô đều phải chịu những thẩm vấn và phán quyết của ác ma. Nhưng rốt cuộc tại sao cô lại phải gánh chịu những tủi nhục này? Vì đứa bé trong bụng, hay là vì sự tự do mà cô đã từng có?

Hắn lại tiếp tục nhét dương vật vào miệng cô, Hoa Cẩn nước mắt nước mũi giàn dụa. Cô không muốn làm nữa nhưng không còn cách nào khác, chỉ có thể tủi nhục há to miệng mà mút lấy dương vật của hắn, trở thành công cụ tình dục của hắn.

Không cam lòng.

Tóc cô bị hắn nắm vô cùng thô bạo, Tịch Khánh Liêu thô bạo túm đầu cô ấn về phía trước, lắc lắc thân dưới, đồng thời phát ra những tiếng say sưa.

“Chết tiệt, khẩu giao thoải mái quá… Ưm… Ha…Cô đúng là một con điếm rẻ tiền, còn dùng miệng khẩu giao cho ông đây nữa. Cô đã từng khẩu giao cho người đàn ông khác chưa? Hả? Người đàn ông đó có được sướng không?”

Hoa Cẩn cảm thấy rất ghê tởm hắn.

Sau một hồi mút mát, cuối cùng hắn cũng thỏa mãn mà bắn vào miệng cô. Nước mắt nước mũi của cô chảy xuống cổ, trên người trông nhớp nháp dâm đãng không thể tả nổi. Hắn đẩy đầu cô ra, Hoa Cẩn đập đầu xuống đất, ánh mắt ướt sũng vô hồn nhìn trần nhà.

Bình luận (0)

Để lại bình luận