Chương 72

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 72

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Đại gia đình Liêu gia có bốn đến năm mươi người, tuổi vị thành niên không cho ngồi trên bàn, bữa liên hoan bố trí theo hai chiếc bàn dài kiểu Tây, mọi người mặt đối mặt ngồi với nhau, cùng ăn cơm và nói chuyện phiếm, trao đổi tin tức mới nhất, mục đích muốn làm thân với người trong nhà.

Lần đầu tiên, Liêu Thuân đưa bạn gái tới đây tham gia, Tam lão gia của Liêu gia tóc đã bạc phơ, chống gậy ngồi ở vị trí chủ bữa tiệc, Liêu Thuân bước vào chào hỏi ông một câu, giới thiệu Trần Hương: “Đây là tam gia gia.”

Tam lão gia quét mắt liếc cô một cái, thấy Liêu Thuân ôm người bảo vệ trong lòng chặt cứng, ông cũng không nói gì, hất cằm, ý bảo bọn họ ngồi xuống, Liêu Thuân mới kéo Trần Hương ngồi vào chỗ.

Ba Liêu mặt mày nghiêm chỉnh, biểu cảm của mẹ Liêu cùng không khá hơn là mấy, mấy cô chị em dâu ngồi bên cạnh đều hỏi: “Sao Liêu Thuân lại đưa bạn gái tới đây? Định làm gì thế?”

Chỉ khi đã xác định kết hôn mới thể tụ hội cùng gia đình họ, nếu như không phải thì sẽ không bao giờ đưa bạn gái tới, phần lớn khi đã muốn tiến tới hôn nhân mới dám đưa đến, còn trường hợp như Liêu Thuân bây giờ họ mới thấy lần đầu tiên.

Khi Trần Hương ngồi xuống, mấy người trưởng bối liền hỏi Liêu Thuân: “Cũng nên giới thiệu một chút chứ?”

Liêu Thuân ôm vai Trần Hương, cười với mọi người trong bàn: “Vợ của cháu, Trần Hương, mọi người làm quen với cô ấy một chút.”

Ba Liêu tức nghẹn nói không nên lời, mẹ Liêu đưa ly trà cho ông ấy, muốn ông ấy bình tĩnh lại, đừng để người ta chê cười.

Mọi người hai bên bàn hơi kinh ngạc, nhưng vẫn gật đầu về phía Trần Hương bày tỏ vẻ hoang nghênh.

Trần Hương tuy hơi sợ, nhưng vẫn cố ngồi thẳng lưng, cười với bọn họ.

Vương Chiêu Đệ nói, nếu càng sợ hãi thì càng phải cười lên, không ai thích một người tự ti và yếu đuối cả, Trần Hương không muốn Liêu Thuân mất mặt, cho nên cô dù có sợ đến cầm chặt tay anh đi chăng nữa, cô vẫn nỗ lực dùng nụ cười để giao tiếp với những gương mặt xa lạ này.

*****************

Hôm nay Trần Hương mặc chiếc váy mà Liêu Thuân mua, váy màu xanh lá mạ, trông rất trang nhã, làm nổi bật là da trắng của cô, tuy không phải thuộc ngoại hình khiến cho người khác kinh diễm, nhưng bộ dáng cụp mi cùng với nụ cười nhẹ kia trông thật dịu dàng và ngoan ngoãn.

Mọi người hai bên bàn có hơi ngạc nhiên, không ngờ Liêu Thuân lại thích kiểu như thế này. Bạn gái trước kia của anh đều là người mẫu chân dài, khi đem ra so sánh với Trần Hương thì quả thực rất tương phản với nhau.

Trưởng bối cố ý dò hỏi Trần Hương là người ở đâu, làm công việc gì, Trần Hương chỉ nhỏ giọng nói: “Con chỉ mở một cửa hàng nhỏ thôi ạ.” (1)

Đây là cô học từ Vương Chiêu Đệ, sau này ra đường cô không thể tùy tiện nói cho người khác biết rằng cô mở siêu thị được, đầu tiên người ta sẽ thấy cô nhà quê, thứ hai sẽ cảm thấy cô không có văn hóa. Nếu cô muốn người khác chú ý đến mình thì phải để bản thân mình có điểm gì đó cuốn hút.

Cuốn hút khi cùng người khác nói chuyện.

Là làm gì chứ? Chủ một cửa hàng? Không ai biết cô mở siêu thị cho nên ấn tượng của họ về cô là một người rất giỏi.

Vậy còn gia đình cô ở đâu? Là người địa phương hay ở trong thành phố? Nếu là người địa phương, vậy sau khi cùng Liêu Thuân kết hôn, hai đứa sẽ ở đâu?

Mấy vị trưởng bối cứ dồn dập hỏi cô, Trần Hương nhẹ nhàng trả lời hết, thái độ lại lễ phép ngoan ngoãn, quan trọng nhất là rất khiêm tốn, khi nói chuyện lúc nào cũng mang theo ý cười, làm cho người ta sinh ra hảo cảm.

Liêu Thuân ngồi bên cạnh gắp đồ ăn cho cô, tay anh ở dưới gầm bàn nắm tay cô xoa xoa bóp bóp, cười hỏi: “Ai dạy em thế?”

Trong lòng Trần Hương khẩn trương muốn chết, nghe anh hỏi vậy cô hơi thả lỏng người, tươi cười với anh: “Vương Chiêu Đệ dạy em đấy.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận