Chương 72

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 72

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Thương Cảnh Ngữ thuần phục

“Ừ.” Quân Đình không dùng bữa mà rời đi tẩm điện ngay, hắn nhất thời tham sắc đẹp, đã lỡ giờ tiếp kiến đại thần, vậy nên hắn không muốn chậm trễ nữa, vội vã rời đi.
Quân Đình vừa đi, Tuyết Chi ôm Bàn Bạch đi vào cùng Phong Lan, Tuyết Chi dứt khoát mặc cho Khương Vãn Ly một chiếc áo ngắn bao lấy ngực, khó khăn lắm mới bao lấy hết một đôi thỏ ngọc, càng làm tôn lên sự ưu nhã cùng quyến rũ của nàng.
Ăn sáng mà không có Vương ngồi ở bên cạnh, Khương Vãn Ly vẫn có chút không quen, nàng vốn không ăn được nhiều, giờ lại không có Vương giám sát, nàng ăn vài miếng đã buông đũa xuống.
“Các ngươi ăn đi.” Nàng chỉ những món ăn mình chưa chạm qua, cười tươi tắn nói với thị nữ cùng thị vệ đứng hai bên.
“Tạ ơn tiểu phu nhân ban thưởng.” Bởi vì ngày thường Khương Vãn Ly đều cùng dùng bữa với Vương, thức ăn của đầu bếp phủ thành chủ trình lên cũng được chuẩn bị dựa theo yêu cầu của Vương, những thị nữ cùng thị vệ ở đây tất nhiên chưa từng được thử bao giờ.
Khương Vãn Ly sợ bọn họ không được tự nhiên, nàng liền đứng dậy ngồi lên giường bên cạnh, mọi người lập tức ngồi xuống, ai cũng thật sự hào hứng dùng bữa cùng nhau.
Đợi mọi người ăn xong, Khương Vãn Ly nói phải đi thăm Thương Cảnh Ngữ. Thương Cảnh Ngữ được sắp xếp chỗ ở tại Lạc Vũ Hiên, Khương Vãn Ngọc cũng sống chung ở đó.
Lạc Vũ Hiên cách tẩm điện cũng khá xa, ở góc tây bắc của phủ thành chủ. Thương Cảnh Ngữ nằm ở trên giường, cả người bị băng bó trong lớp vải thưa, chỉ lộ ra một đôi mắt, ngồi đối diện với hắn ta lại là Quân Đình, không khí giữa hai người yên bình không tưởng tượng nổi.
“Vương, thần đồng ý.” Giọng hắn ta khàn khàn, còn chưa thể nói chuyện quá thuận lợi.
Hắn ta biểu đạt sự thần phục, cúi đầu làm thần tử.
Đối mặt với cuộc sống sung túc mà Quân Đình ban cho, Thương Cảnh Ngữ cắn răng đáp ứng. Trong lòng hắn ta cũng rất hổ thẹn, nhưng vì tương lai của mình và Vãn Ngọc, hắn ta lựa chọn buông tha A Ly. Thương Cảnh Ngữ đồng ý với Khương Vãn Ngọc rằng hôm nay sẽ trở về Thính Phong các gặp nương của nàng, nếu không tất nhiên nàng sẽ làm ầm ĩ lên với hắn ta. Quân Đình hứa hẹn để cho hắn ta đảm nhiệm chức Thành chủ Lăng Thành, lại dành cho hắn ta tước vị Công tước, lại thêm cho phép hắn ta cưới Khương Vãn Ngọc. Nam Vực Vương ban hôn, kể cả có là Khương Nguyên Tín phản đối cũng vô ích, hắn ta có thể quang minh chính đại đón Khương Vãn Ngọc về làm vợ, không cần chạy tới Bắc Cảnh sống một cuộc sống tha hương. Điều kiện duy nhất là hắn ta phải thề với thần linh rằng sẽ không bao giờ mang Khương Vãn Ly chạy trốn nữa.
Hắn ta thề.
Thương Cảnh Ngữ đã đưa ra lựa chọn, giữa nữ nhân hắn ta yêu sâu đậm và một muội muội ngoan ngoãn, cuối cùng hắn ta vẫn chọn người mình yêu.
“Chủ nhân, Thương đại ca?”
Bước vào Lạc Vũ Hiên, Khương Vãn Ly kinh ngạc thấy hai nam nhân cùng ngồi đó, nhất thời sợ run ở tại chỗ.
“Tới rồi à.” Kể từ khi Quân Đình nhận được câu trả lời khiến hắn hài lòng từ miệng của Thương Cảnh Ngữ, tâm trạng hắn đã tốt lên, hắn xoay người nói với nữ nhân đang ngẩn ra.
Khương Vãn Ly ngoan ngoãn đi từng bước từng bước đến chiếc ghế Vương đang ngồi, cánh tay nam nhân duỗi một cái, hắn ôm hẳn eo nàng vào trong lòng.
Ngay trước mặt Thương Cảnh Ngữ mà thân mật như vậy cùng Quân Đình, sắc mặt Khương Vãn Ly bèn đỏ lên. Thương Cảnh Ngữ có vẻ rất khiếp sợ, đôi mắt lộ ra trong lớp vải thưa thể hiện một vẻ khó tin. Mặc dù Khương Vãn Ngọc đã từng nói với hắn ta rằng Nam Vực Vương sủng ái Khương Vãn Ly chưa từng có, nhưng nói vậy cũng không bằng sự chấn động khi tận mắt nhìn thấy.
———————– Các bạn muốn đọc có thể tranh thủ mua combo và ấn folow truyện, để phòng trường hợp truyện bị xoá, có thể đọc được trên app nhé

Bình luận (0)

Để lại bình luận