Chương 72

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 72

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Đình Vũ dường như cũng đã phát hiện ra sự bất thường của người mẹ xinh đẹp.

“Mẹ sao thế… trông mẹ nhợt nhạt quá.”

“À, không có gì đâu Đình Vũ. Mẹ chỉ hơi mệt thôi.”

Tô Kiều Kiều cố gắng giả vờ như không có chuyện gì xảy ra, kìm nén cảm giác muốn khóc thảm thiết, gắng gượng nặn ra một nụ cười.

“Trông sắc mặt cô tệ quá. Cô không sao chứ, phu nhân?”

Chu Văn cũng lộ vẻ lo lắng. Giả vờ là một sinh viên ưu tú như mọi khi trước mặt đứa trẻ, thể hiện chứng đa nhân cách khiến người ta ngạc nhiên.

“Không sao… Phải rồi, Đình Vũ vẫn chưa ăn tráng miệng. Mẹ xin lỗi, mẹ sẽ chuẩn bị ngay.”

Để che đậy, Tô Kiều Kiều lấy bánh pudding mà cô đã mua ra. Chu Văn phối hợp pha hồng trà. Đôi tay run rẩy của cô khiến bản thân Tô Kiều Kiều cũng phải giật mình, Chu Văn đỡ Tô Kiều Kiều từ phía sau.

“Quả nhiên phu nhân không khỏe ở đâu đúng không. Đình Vũ, em có thể giúp thầy lấy ít nước nóng vào chậu rửa mặt được không?”

Lo lắng cho sức khỏe của Tô Kiều Kiều, Đình Vũ chạy vào phòng tắm trong khi chưa ăn nốt món bánh pudding của mình. Chu Văn bế Tô Kiều Kiều lên và đặt cô nằm ngửa trên ghế.

“Là bọn họ sao. Phu nhân, cô bị phục kích phải không?”

“Họ là những con dã thú, cậu cũng vậy.”

Tô Kiều Kiều nói với một tiếng rên rỉ. Để không cho đứa trẻ nghe thấy, giọng nói của cô rất nhỏ.

“Chết tiệt, những kẻ đó… phu nhân là của tôi.”

Những lời của Chu Văn tràn đầy ghen tị.

“Kể ra thì, phu nhân, không ngờ cô lại ngoại tình.”

Chu Văn cũng nói điều tương tự giống với đám Hạ Lương, Tô Kiều Kiều rùng mình một cái, sự ghen tuông làm sâu sắc thêm tính bạo dâm của Chu Văn, điều đó thật khủng khiếp.

“Tôi không ngoại tình… Tôi bị cưỡng hiếp.”

“Ồn ào quá! Ngoại tình chính là ngoại tình. Mẹ kiếp, có gì khác nhau chứ!”

Đôi mắt của Chu Văn một lần nữa lộ ra màu sắc của sự bạo dâm, tỏa sáng rực rỡ. Cái nhìn khiến khuôn mặt Tô Kiều Kiều đau nhói.

“Kiểu như vậy…”

Tô Kiều Kiều run rẩy. Khi Chu Văn có biểu hiện như vậy, hắn chắc chắn sẽ làm điều gì đó điên rồ và đáng sợ.

“Con tới đây!”

Đúng lúc này, Đình Vũ trở lại với chiếc chậu rửa mặt trên tay. Chu Văn cũng đột nhiên trở lại vẻ dịu dàng ban đầu.

“Đình Vũ, cảm ơn em. “

“Thầy ơi, mẹ không sao chứ?”

“Đừng lo. Bây giờ, thầy sẽ chẩn bệnh cho mẹ em.”

Chu Văn nói một cách bình tĩnh. Tô Kiều Kiều lập tức đông cứng trong sợ hãi. Cô biết Chu Văn muốn làm gì. Chắc là muốn giả khám bệnh, định làm chuyện tục tĩu trước mặt trẻ em.

“Đừng, đừng làm thế… đừng làm ở đây, trước mặt trẻ con, đừng, làm ơn…”

Tô Kiều Kiều chuyển lời cầu xin của mình tới Chu Văn bằng ánh mắt nhún nhường và đáng thương nhất. Chu Văn cười lạnh lùng.

“Cô phải ngoan ngoãn chút. Nếu không, tôi sẽ nhét dương vật của tôi vào mông cô ngay tại đây…”

Tô Kiều Kiều hiểu hàm ý trong nụ cười của Chu Văn. Những ngón tay của Chu Văn đang cởi khuy áo sơ mi của cô.

“À, thầy Chu Văn, không xem cũng không sao. Tôi thực sự không thấy khó chịu.”

“Không, chúng ta hãy xem trước. Đình Vũ cũng đang lo lắng mà.”

“Vậy, vậy…”

Tô Kiều Kiều đã không kháng cự. Chiếc áo bị xé rách, bộ ngực hoàn hảo lộ ra ngoài. Cái vú phủ đầy mồ hôi của Tô Kiều Kiều và nước bọt của đám Hạ Lương lấp lánh như bị một con sên bò qua. Dấu răng và hickey cũng sống động.

“Cái kia, cô có muốn kiểm tra một chút không, phu nhân?”

Chu Văn giả vờ sờ soạng bằng đầu ngón tay, vừa vuốt vừa lau mồ hôi và nước bọt bằng khăn. Nhưng thật ra là đang mơn trớn.

“A…”

Tô Kiều Kiều hạ giọng và cắn môi. Tuyệt đối không được rên rỉ hoặc khóc trước mặt đứa con.

“Sao rồi phu nhân. Có thấy đau hay ngứa gì không?”

Chu Văn hỏi một câu nghiêm túc. Sờ ngực và dùng khăn xoa xoa núm vú của cô, Tô Kiều Kiều cảm thấy đau âm ỉ.

“Thầy Chu Văn, tôi không sao mà…”

Bình luận (0)

Để lại bình luận