Chương 72

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 72

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Cô dứt khoát rời khỏi người anh, khuỵ chân xuống, đối mặt nói: “Em giúp anh giải quyết!”, dứt lời liền ngậm lấy dương vật lớn, ngón tay vớt đống chất nhờn kéo xuống hậu huyệt, chậm rãi đùa giỡn. Thật may nước từ nãy tới giờ cô tiết ra dư sức giúp ngón tay đưa đẩy trong lỗ hậu nhỏ hẹp. Cô liếm từ hai túi cầu mềm mềm, lần lần dọc theo những sợi gân mạnh mẽ, rồi tới mã mắt nơi thở ra mùi vị nam tính đậm đặc.
Thẩm Thư Lạc toàn thân thả lỏng, chăm chú quan sát từng động tác cố lấy lòng mình của Lâm Tiêu Tiêu. Mắt chạm đến hoạt động của ngón tay cô, cả người anh nóng cả lên, không rõ tư vị gì.
Đột nhiên cô đẩy một phát, gậy thịt đâm sâu vào cổ họng, thoải mái đến mức anh rên to một tiếng. Cảm nhận đã chuẩn bị xong, cô lấy khí thế sét đánh không kịp bưng tai, một lần nữa ngồi lên anh, dùng hậu huyệt cố gắng nuốt lấy gậy thịt lớn. Quả nhiên rất khó khăn, nhưng Lâm Tiêu Tiêu cố chấp ngồi xuống, không cho anh cơ hội né tránh.
Thẩm Thư Lạc ngăn không được đành chiều ý cô, thương tiếc mà hôn khắp nơi, từng dấu từng dấu hôn đỏ thẫm thay thế những vết hôn cũ còn lưu trên thân thể của Lâm Tiêu Tiêu. Anh vận dụng mọi kĩ thuật, cố gắng làm cô mau chóng chảy nước, thích ứng được dương vật thô to của mình.
Lâm Tiêu Tiêu lắc lư vòng eo, theo bản năng mà đong đưa, không biết có phải ảo giác hay không, hình như dương vật kia biến to cứng thêm một vòng.
Thẩm Thư Lạc bắt lấy eo cô, phối hợp nhịp nhàng. Tầng tầng lớp thịt chặt chẽ bị ép đẩy mở, cuối cùng cũng ăn vào được nguyên cây, chất nhờn cũng trào ra, động tác của cô bắt đầu nhanh hơn, hai vú kịch liệt đong đưa, có mấy lần còn vô ý vỗ vào mặt Thẩm Thư Lạc. Anh mang theo ý cười, thuận tiện ngậm luôn bầu vú không an phận trước mắt. Núm vú bị khoang miệng ướt nóng bao vây lấy, đầu lưỡi hữu lực dọc theo quầng vú đảo quanh, thỉnh thoảng còn hướng vào khe nhỏ ở đỉnh vú đâm chọt.
Khoái cảm này đến khoái cảm khác tràn đến, Lâm Tiêu Tiêu thật mau lại đạt tới cao trào. Thẩm Thư Lạc nhìn sắc mặt ửng hồng của cô, hạ thân bị thít chặt vừa đau vừa sướng, cái lỗ hậu này đúng muốn mạng anh mà! Thẩm Thư Lạc gắng gượng cắm rút chục cái, gầm lên hai tiếng “Bảo bối!”, đem cỗ tinh dịch trắng đục bắn vào sâu bên trong thân thể Lâm Tiêu Tiêu. Những dòng tinh nóng bỏng mạnh mẽ như muốn thiêu cháy bên trong, sướng quá sức chịu đựng, kéo luôn Lâm Tiêu Tiêu cao trào theo.
Ngón tay nhỏ bấu chặt vào người anh: “A—!” Đem toàn bộ khoái cảm phun ra.
Cô ghé vào người anh thở hổn hển, cả người mềm như bông, không còn sức mà nói gì nữa, đê mê hưởng thụ dư vị kích tình.
Thẩm Thư Lạc cùng cô hít thở sâu một lát rồi mới cẩn thận rút dương vật của mình ra, dùng tay rửa sạch hai huyệt nhỏ kĩ càng, lau khô sạch sẽ rồi mới bế cô vào phòng ngủ. Anh đặt cô lên giường, đắp chăn đàng hoàng, điều chỉnh nhiệt độ của điều hoà rồi mới lui ra.
Thẩm Thư Lạc với tay, khoác lên cái áo tắm dài, xả nước dọn dẹp bãi chiến trường của hai người.
————(//∇//)————
Từ ngày đó, Lâm Tiêu Tiêu liền mặt dày mày dạn mà chiếm dụng luôn chỗ ở của anh. Thời điểm anh rảnh rỗi, bọn họ đều chỉ chui rúc trong biệt thự, cùng nhau ôm ấp trên sô pha xem TV, khi xem trúng Gameshow nào đó, cô sẽ tò mò hỏi minh tinh A thật sự ly hôn sao, minh tinh B lén lút hẹn hò sao, ăn dưa không mỏi mệt. Đến đêm khuya thì đương nhiên là tiết mục phim kinh dị, cô sẽ sợ hãi mà trốn vào lòng ngực rộng lớn ấm áp của anh, thế nên chỉ cần tiếng nhạc vang lên, báo hiệu sắp có cảnh ghê gớm gì đó, anh liền phản xạ có điều kiện mà đem đầu con thỏ nhỏ nhát gan ấn lên ngực của mình, bảo vệ chu toàn.
Hôm nay, ăn xong cơm chiều, Thẩm Thư Lạc lôi kéo cô đi tản bộ ở bờ biển. Nước biển xa xa óng ánh dưới ánh trăng, đẹp không sao tả xiết. Đi mệt, Lâm Tiêu Tiêu liền ngồi bệt xuống bờ cát, tùy tay nắm thả hạt cát chơi.
Thẩm Thư Lạc ngồi xuống bên người cô, không chút để ý hỏi: “Mấy giờ rồi?”
“Không biết, em không mang điện thoại.” Lâm Tiêu Tiêu ngay cả túi xách cũng không mở, trực tiếp đáp lời. Cô trước khi rời đi đã ném di động lên giường rồi.
“Có chuyện gì xảy ra sao?”
Chạm vào ánh mắt dịu dàng đong đầy quan tâm của anh, cô bất ngờ, không hề chuẩn bị, có chút hốt hoảng mà tránh đi, khô khốc trả lời: “Không có, không xảy ra chuyện gì hết.”
Thẩm Thư Lạc quay đi, nhìn về biển rộng bao la, thay đổi đề tài: “Như vậy, em định khi nào trở về?”
Khi nào trở về……
Đúng vậy, cô chẳng qua là đang trốn tránh mà thôi, căn bản không có khả năng ở chỗ này cả đời được. Lâm Tiêu Tiêu hít sâu một hơi, nói: “Ngày mai đi, ngủ một giấc rồi trở về. Còn anh, vẫn muốn ở đây thêm mấy ngày?”

Bình luận (0)

Để lại bình luận