Chương 72

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 72

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Báu Vật Của Riêng Tôi
“Bạch tổng, phu nhân thật sự làm chúng tôi mở rộng tầm mắt. Cô ấy còn thông thạo cả tiếng Ý sao?” Vị giám đốc chi nhánh mập mạp, người đã đi cùng Bạch Hiển, không tiếc lời ca ngợi.
Bạch Hiển nhếch môi, một nụ cười mang mười phần tự hào. Hắn quay sang, ánh mắt vẫn dán chặt vào bóng hình nhỏ bé đang giải thích gì đó với bác sĩ, giọng nói trầm thấp mà kiêu hãnh:
“Một chút tài mọn thôi. Con bé nhà tôi, à… phu nhân của tôi, nói được sáu thứ tiếng.”
Vị giám đốc sững sờ. Sáu thứ tiếng?
“Cô ấy có thiên phú về ngôn ngữ,” Bạch Hiển nói tiếp, như thể đang nói về một món đồ sưu tập độc bản của mình. “Chỉ cần là thứ cô ấy thích, tôi đều sẽ tìm người giỏi nhất về dạy. Cô ấy không phải bình hoa để trưng bày, Trác tổng. Cô ấy là báu vật.”
Những vị cấp cao xung quanh lập tức thay đổi ánh mắt. Họ đã nhìn ra. Đây không phải một cuộc hôn nhân thương mại đơn thuần, cũng không phải một cô bồ nhí may mắn. Vị phu nhân tương lai này, cô ấy có giá trị của riêng mình. Cô ấy là một tài sản.
Xong việc, Bạch Vi thở phào. Cô quay đi, phớt lờ hoàn toàn ánh nhìn phức tạp của Đô Tuần và Liễu Như Yên, như thể họ chưa từng tồn tại. Cô bước về phía Bạch Hiển. Hắn là ngọn tháp ngà, là thế giới của cô.
Hắn đứng đó chờ cô. Khi cô vừa đến gần, hắn không nói gì, chỉ cởi chiếc áo khoác thể thao của mình ra và khoác lên vai cô.
Hành động này, trước mắt người ngoài, là sự quan tâm dịu dàng.
Nhưng Bạch Vi biết, nó còn hơn thế. Hắn kéo cô sát vào người, để mùi hương nam tính của hắn bao trùm lấy cô. Hắn cố tình kéo cao cổ áo lên. Hắn đang che giấu. Che đi những dấu vết chiếm hữu đỏ ửng mà hắn đã gieo rắc trên cổ cô đêm qua. Hắn đang đánh dấu lãnh thổ.
“Em mặc vào. Gió nổi rồi.” Giọng hắn ôn nhu, nhưng bàn tay giữ trên vai cô lại đầy chiếm hữu.
Đô Tuần và Liễu Như Yên đứng chết trân.
Liễu Như Yên là phụ nữ, ả nhìn thấy ngay! Dưới lớp cổ áo bị che vội, là những vết hôn bầm tím! Ả ta và gã đàn ông đó…
Đô Tuần thì lại bối rối. Rốt cuộc là quan hệ gì? Rõ ràng hôm qua cô ấy gọi là “anh hai” , nhưng hành động và những dấu vết kia… không thể nào là của anh em. Một ý nghĩ cấm kỵ, đen tối len lỏi vào đầu hắn, khiến hắn vừa ghê tởm, vừa… phấn khích một cách bệnh hoạn.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận