Chương 72

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 72

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Hầu phu nhân! Vì đến Hậu phủ mà phu nhân nô tỳ đã phải cãi nhau to với phu quân người đấy ạ!” Ngân Diệp kêu lên bất bình, nàng ta thật sự sợ rằng người Tống gia cho rằng Đỗ Yểu Yểu thấy chết mà không cứu.
Đỗ Lan lấy khăn tay lau nước mắt, nghẹn ngào xin lỗi: “Do cô mẫu nóng vội quá. Yểu Yểu, con, con đừng để ý nhé…” Lời nói của bà ta chất chứa sự nịnh nọt.
Đỗ Yểu Yểu cũng hiểu vì sao Đỗ Lan lại có biểu hiện như thế. Hiện giờ, người ngoài đều biết Thẩm Giai bằng lòng gần gũi với nàng, sủng ái nàng. Đỗ Lan đang xem nàng như cọng cỏ cứu mạng duy nhất của Tống gia.
“Mời biểu muội.” Dù Tống Hành Giai phát hiện Đỗ Yểu Yểu thất lễ với mình nhưng hắn ta vẫn nhã nhặn, có lễ độ.
Đỗ Yểu Yểu nhận lấy ba nén nhang từ tôi tớ rồi quỳ trên đệm hương bồ bái lạy Vĩnh Ninh hầu, sau đó nhận thêm ba cây nữa để lạy Nguyễn thị.
Lần trước gặp Nguyễn thị còn yêu kiều đi ra tiếp đón, vậy mà giờ đây đã là âm dương cách biệt. Nói là nhân vật trong truyện nhưng Đỗ Yểu Yểu nghĩ mình và họ ngoài linh hồn ra thì chẳng khác nhau chỗ nào cả.
Đều là những sinh mệnh yếu ớt đang vùng vẫy bên bờ sinh tử, mong cầu được sống sót.
“Trong phủ không có món gì ngon, biểu muội viếng xong thì mời về cho.” Tống Hành Giai hờ hững đứng bên cạnh đuổi người.
“Hành Giai, con nói cái gì thế hả?” Đỗ Lan kéo Đỗ Yểu Yểu qua ton hót: “Ao trong nhà cô mẫu có cá trích, lát nữa cô mẫu sẽ bảo Hành Giai bắt hai con rồi cô mẫu xuống bếp tự tay nấu cho con nhé!” Nói rồi, hai mắt bà ta đẫm lệ: “Yểu Yểu, khi còn bé con thích nhất là canh cá trích cô mẫu làm mà…”
Đỗ Yểu Yểu biết tỏng Đỗ Lan đang đem chuyện cũ ra để gợi mình nhớ đến tình thân của hai người. Song, dù Đỗ Lan có xin xỏ hay không thì nàng cũng vốn không muốn Thẩm Giai lạm sát kẻ vô tội để tạo nghiệp chướng nữa.
“Cô cô, chuyện của Tống gia, con sẽ cố hết sức.” Đỗ Yểu Yểu trấn an.
“Được được được…” Đỗ Lan nở nụ cười vui vẻ: “Tống gia nhà chúng ta trông chờ vào con đấy, Yểu Yểu…”
“Mẫu thân, một phụ nhân như biểu muội thì có cách gì để giải quyết tranh chấp triều đảng chứ? Người đừng miễn cưỡng!” Tống Hành Giai nghiêm nghị cản trở.
Đỗ Lan tức thì rơi nước mắt lã chã: “Hành Giai à, con vẫn còn trẻ, mới hai mươi chứ mấy? Con không nghĩ cho mình thì cũng phải nghĩ cho Lân Nhi chứ! Lân Nhi mới ba tuổi, con nhẫn tâm để thằng bé đi theo chúng ta ư…” Đỗ Lan che mặt, khóc thút thít.
Đỗ Yểu Yểu không khuyên giải được, nàng không muốn làm trễ nải thời gian nữa bèn nói thẳng ý đồ của mình cho Tống Hành Giai thấy: “Biểu ca, Yểu Yểu có thể mượn một chút thời gian của biểu ca được không? Muội có vài vấn đề muốn thỉnh giáo.”
Cử chỉ khẽ bĩu môi một cách bất đắc dĩ mới nãy của Tống Hành Giai quá quen thuộc, giống người nọ y đúc.
“Vấn đề gì thì biểu muội cứ nói ở đây đi.” Tống Hành Giai nhìn nàng, mắt không chớp lấy một lần.
Đỗ Yểu Yểu khó xử nhìn xung quanh.
Đỗ Lan hiểu ý, lập tức nức nở: “Hành Giai, con đưa Yểu Yểu ra hiên nhà đằng sau đi!” Sau đó, bà ta quay sang Đỗ Yểu Yểu: “Yểu Yểu, chuyện của con và Hành Giai trước đây đều do cô mẫu cả, con đừng để bụng nhé…”
Để nịnh nọt mà làm được tới nước này, Đỗ Lan đúng là điên rồi! Đỗ Yểu Yểu ngắt lời bà ta: “Chuyện đã qua rồi cô cô.” Nàng nói rõ mình không bận tâm đến chuyện đó: “Bây giờ Thẩm Giai đối xử với con tốt lắm.”
“Vậy là tốt rồi…” Đỗ Lan lẩm bẩm.
Tống Hành Giai khẽ thở dài: “Ra sân nói đi.”
Đỗ Yểu Yểu đi theo hắn ta đến dưới bóng cây anh đào. Mọi người có thể thấy họ từ xa.
“Nếu như biểu muội hỏi về nội dung bức thư lần trước thì ta không có câu trả lời khác, ta thật sự đọc không hiểu.” Tống Hành Giai đi thẳng vào vấn đề.
“Sao huynh biết ta muốn nói về bức thư?” Đỗ Yểu Yểu nắm thóp hắn ta: “Bức thư đó có gì đặc biệt sao ạ?”
“Không.” Tống Hành Giai ngẩn người: “Do ta lo lắng quá thôi.”
Đỗ Yểu Yểu lặng lẽ quan sát nét mặt của hắn ta.
Từ khi hai người gặp nhau đến nay, Thẩm Giai chưa bao giờ nhìn thẳng vào mắt nàng lấy một lần mà luôn đảo mắt láo liên.
Lần trước, nàng tới đây với tư cách là nguyên chủ, đứng ngay trước mặt Thẩm Giai nhưng Tống Hành Giai chỉ hờ hững liếc qua rồi thôi. Còn lần này, hắn ta vẫn không nhìn thẳng vào mắt nàng, nói là để tránh bị nghi ngờ thì cũng hơi quá rồi.
Nếu đây là Tống Hành Giai thời cổ thì sau khi từ chối biểu muội, giả có rơi vào hoạn nạn thì hắn ta vẫn sẽ giữ vẻ kiêu ngạo, không hạ mình cầu xin biểu muội.
Còn nếu đây là người ca ca ở lớn học Thanh Hoa, hắn ta biết kết cục của nàng trong sách là phải chết nên mới không dám nhận nhau, sợ liên lụy đến nàng chăng?
Đỗ Yểu Yểu thăm dò: “Biểu ca biết không, hai người nói chuyện với nhau thì phải nhìn thẳng vào mắt nhau mới lịch sự.” Đây là phép tắc ở hiện đại.
Tống Hành Giai hờ hững đáp: “Nam nữ có khác.” Hắn ta lấy phép tắc cổ lớn ra lấp liếm.
“Có một cuốn tiểu thuyết muội rất thích là ‘Cuốn theo chiều gió’. Scarlett gặp cảnh cửa nát nhà tan, qua hai đời chồng nhưng đều thành góa phụ, sau này kết hôn với Rhett BuTống Lâner mất con gái thì hôn nhân vẫn tan vỡ. Nhưng, chỉ cần nàng ấy trở về cố hương một đêm là ngày mai lại có thể kiên cường và vực dậy lần nữa.”
Đỗ Yểu Yểu kể một đoạn trong tiểu thuyết rồi mỉm cười nói: “Dù cho phải đối mặt với nhiều gian nan, thử thách, Yểu Yểu vẫn tin rằng con người nhất định sẽ làm chủ tất cả. Tựa như thành tích của muội từng xuống dốc vì bà nội qua đời, nhưng sau đó muội chong đèn miệt mài ngày đêm và thi đậu lớn học Thanh Hoa vậy. Đừng bỏ đi văn minh hiện đại, rồi một tia hy vọng sẽ le lói thôi, hai người cố gắng sẽ có thêm sức mạnh hơn là một người cố gắng.”
Nàng ám chỉ Tống Hành Giai đừng sợ hiểm cảnh mà hãy cùng nhau nghĩ cách về hiện đại.
Song, Tống Hành Giai vẫn tỏ ra thờ ơ.
Điều này làm Đỗ Yểu Yểu rơi lệ.
Hắn ta từ tốn lên tiếng: “Biểu muội à, những gì muội nói ta đều không…”
“Xin lỗi! Xin lỗi!” Đỗ Yểu Yểu ngăn hắn ta nói ra, che miệng òa khóc: “Muội lại nói mấy lời khó hiểu rồi, huynh cứ xem như muội điên rồi đi!”
Tất cả chỉ là trùng hợp, là nàng tự biên tự diễn rồi nhận lầm người thôi!
Có lúc, Đỗ Yểu Yểu như rơi vào sương mù vô vọng. Tàu hỏa, máy bay, thi lớn học, liệu những gì nàng từng trải qua có thật sự tồn tại không? Bị cầm chân tại xã hội phong kiến càng lâu, nàng càng thấy một tương lai ấy cách mình ngày một xa xôi.
Để rồi bị xã hội nam quyền này thuần hóa, thật từ tốn, thật chậm rãi.
“Phu nhân! Phu nhân! Sao người lại khóc?” Ngân Diệp chạy tới, luống cuống lau nước mắt cho Đỗ Yểu Yểu.
“Không có gì, không có gì… Mình về thôi.” Đỗ Yểu Yểu nản lòng thoái chí, nhưng nàng sực nhớ ra Thẩm Giai không cho mình về. Phút chốc, nàng đứng sững tại chỗ, hàng lệ đã khô lại lăn xuống.
Trời đất bao la, cả cổ lớn lẫn hiện đại đều không có chốn cho nàng dung thân.
“Cha ơi! Cha ơi!” Tiếng trẻ con hò hét vọng lại từ đằng sau, hẳn là Tống Lân đang gọi Tống Hành Giai.
“Lân Nhi, từ từ thôi!” Tống Hành Giai ngồi xổm xuống ôm lấy Tống Lân.
“Sao nữ nhân xấu xí kia khóc thế ạ?” Tống Lân tò mò chỉ vào bóng lưng Đỗ Yểu Yểu.
“Ai cho con nói bậy như thế?” Tống Hành Giai vỗ vào mông Tống Lân một cái: “Phải gọi biểu cô mẫu!”
Xưa kia Đỗ Lan dạy Tống Lân không nên thân nên bây giờ uốn nắn lại hơi khó. Đứa trẻ nhăn mặt, nghẹn ngào khóc: “Cha đánh con! Con muốn nương! Khi nào nương mới về?”
Trẻ lên ba không hiểu sống chết là gì, Tống Hành Giai cũng không kể cho Tống Lân hay, chỉ an ủi nó như thường lệ: “Nương đi rồi, vài ngày nữa sẽ về.”
“Cha ơi, chẳng có ai chơi với con cả.” Tống Lân ghét cay ghét đắng cái phủ quạnh quẽ này: “Hôm nay cha kể chuyện Cô bé quàng khăn đỏ và chó sói cho Lân Nhi được không cha?”
Giọng Tống Lân trong trẻo và lanh lảnh, Đỗ Yểu Yểu đứng ở xa đã nghe thấy câu “Cô bé quàng khăn đỏ và chó sói”. Nàng hơi nín thở, không đi nữa.

Bình luận (0)

Để lại bình luận