Chương 721

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 721

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Chươռg 255.1 Mâu thuẫn
Editor : Long Đế Novel
Một bát canh nóng hổi được đặt trước mặt Hạ Hạ, Chu Dần Khôn hỏi “Ai chọc nhóc?”
Nghe vậy, Hạ Hạ ngẩng đầu lên, cô đã cố gắng hết sức chịu đựng, cố gắng làm cho mình thoạt nhìn bình tĩnh, nhưng không ngờ vẫn bị hắn nhìn ra manh mối.
Đối diện với đôi mắt đen kia, cô vội vàng dời tầm mắt, cầm lấy thìa muốn uống canh như trốn tránh.
Vừa giơ tay lên, người đàn ông đã nhíu mày “Tay bị làm sao vậy?”
Phía dưới cổ tay, rõ ràng có hai vết đỏ do trầy xước.
“Là lúc đo kích thước vách tường, không cẩn thận cọ vào.”
Hai vết đỏ đều xước cả da, lộ ra phần thịt non bên tɾong.
Chu Dần Khôn rấtbất mãn nhìn người đối diện, trên núi khắp nơi đều có nguy hiểm, mà cố tình sao khi không ở trước mắt hắn, Chu Hạ Hạ cái gì cũng dám làm.
Cơ thể nhỏ bé yếu đến không thể yếu hơn của cô, có thể chịu đựng được bao nhiêu lần ‘không cẩn thận’ g͙iày vò?
“Ăn xong thu dọn đồ đạc, Alor sẽ đưa nhóc về biệt thự Yangon.”
Hạ Hạ mới uống một ngụm canh, nghe vậy cô vô thức từ chối “Cháu không muốn đi.”
“Vậy the0 tôi đến căn cứ vũ trang, tɾong khoảng thời gian này tôi phải ở đó.”
Cô gái vẫn lắc đầu, còn muốn mở miệng lần nữa, chợt nghe người đàn ông đã quyết định “Cứ quyết định như vậy, Chu Hạ Hạ, nhóc thí¢h làm gì thì làm, không ai để ý tới nhóc. Nhưng nhóc phải ở trước mắt ta.”
Giọng điệu vẫn như trước, không cho cô từ chối.
Hạ Hạ cụp mắt, bỏ thìa canh vào tɾong bát.
Cô không muốn, huống chi là ở trước mắt hắn.
Im lặng vài giây, cô thấp giọng nói “Căn cứ vũ trang mà chú nói, tɾong đó đều là những người cháu không biết. Những ánh mắt xa lạ cứ quét tới quét lui trên người cháu, cháu cảm thấy rấtkhông thoải mái.”
Giọng nói dịu dàng, giống như một dòng nước suối sach sẽ, gột rửa đi sự u ám của ngày mưa này.
Lời của cô như một lời nhắc nhở, tɾong căn cứ vũ trang chỉ toàn là đàn ông, đột nhiên lại có một cô gái xinh đẹp ngoan ngoãn, đương nhiên là sẽ hấp dẫn tới vô số ánh nhìn.
Nhiều ánh mắt như vậy, móc ba ngày ba đêm còn không hết.
Chu Dần Khôn nói “Vậy vẫn nên ở biệt thự Yangon đi, sach sẽ rộng rãi lại còn an toàn.”
“Nhưng biệt thự chỉ có một mình cháu, cháu không quen ai ở Yangon, cũng không có nơi nào để đi. Ở một mình như vậy rấtcô đơn.”
“…” Chu Dần Khôn nhìn cô, một hồi không thoải mái, một hồi lại cô đơn, nói tới nói lui chính là không muốn chuyển nơi ở, vẫn muốn ở lại tɾong cái làng rách nát này.
“Không muốn đi cũng được.” Hắn nói, “Ăn canh xong, ta sẽ đồng ý với nhóc.”
Hạ Hạ thậm chí còn không dùng tới thìa, hai tay bưng bát canh húp sach sẽ.
Vừa đặt bát xuống, đối diện lại nói một câu “Ăn thêm chút nữa.”
“Cháu ăn không vô.” Thấy hắn không ra lệnh cho cô ăn nữa, cũng không nói gì khác, căn phòng cứ yên tĩnh như vậy, Hạ Hạ do dự hai giây, đứng dậy “Vậy, cháu về phòng trước.”
Người đàn ông ngước mắt lên “Nhóc ngồi đó cả đêm à?”
Hạ Hạ không nghĩ tới hắn đột nhiên hỏi chuyện này, cô không dám nói dối, thành thật gật đầu, tɾong lòng có chút thấp thỏm.
Nếu như hắn hỏi vì sao phải ngồi bên ngoài cả đêm, cô nên trả lời như thế nào đây?
Ngay sau đó, Chu Dần Khôn đã đứng dậy đi tới trước mặt cô, cảm giác áp bức ập vào mặt, Hạ Hạ không khỏi lui về phía sau một bước.
Người đàn ông giơ một tay nâng mặt cô lên cẩn thận quan sát, chẳng trách hai mắt cô đầy tơ máu, hóa ra là cả đêm không ngủ.
Hắn buông tay ra, “Ở đây ngủ một lát rồi đi.”
“Không, không cầnnannan”
Lời còn chưa nói xong, Hạ Hạ đã bị hắn kéo lên giường, ngay sau đó người đàn ông cũng nằm lên, cánh tay rắn ¢hắc vòng qua e0 cô, giam cầm cô tɾong ngực.
Hơi thở nóng rực vây quanh, tɾong lòng dâng lên sự phản cảm cực độ, Hạ Hạ không khỏi giãy dụa “Cháu ngủ không được, chú để cháu về phòng đi.”
Sức lực của cô bé nhỏ không đáng kể, Chu Dần Khôn nhắm hai mắt lại, nói trên đầu cô “Cả đêm ta cũng không ngủ, nếu nhóc thật sự không ngủ được, vậy chúng ta làm việc khác đi.”
Quả nhiên, lời này vừa nói ra, người tɾong lòng lập tức trở nên yên phận.
: Long Đế Novel Cầu ánh kim ạ

Bình luận (0)

Để lại bình luận