Chương 723

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 723

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Khi làm với hai người kia Liên Chức cũng không phải chưa từng điên như vậy, nhưng lớn khái giữa bọn họ luôn có tâm lý biết điểm mấu chốt của đối phương ở đâu, nhưng Trầm Kỳ Dương giống như con sói đói không biết thỏa mãn.
Đói đến nỗi khó có thể hình dung, dính vào thức ăn mặn sẽ chỉ kích thích sự điên cuồng tɾong xương cốt, vĩnh viễn không biết no là gì.
Thật ra Liên Chức cũng đã chấp nhận được, chỉ là cục diện hôm nay đã vượt xa tầm khống chế của cô, cô có tâm tư làm đà điểu giả chết cam chịụ
Vốn tưởng rằng cô chỉ cần cho chút ngon ngọt để lợi dụng͟͟ Trầm Kỳ Dương làm việc, kết quả lại bị người ta thuận buồm xuôi gió ăn sach sẽ.
Không đề cập tới quan hệ chị em ruột hiện giờ của cô với Trầm Kỳ Dương, cô có thể vì chuyện này mà gặp phải bao nhiêu phiền toái. Chỉ cần nói tới việc cô còn chưa h0àn toàn giải quyết rõ ràng với Tống Diệc Châu, lập tức gặp phải một người càng quấn người hơn, nếu như là tình một đêm còn dễ nói, nhưng nếu không phải… Lục Dã trở về biết được thì…
Ôi…
Liên Chức hung hăng nhắm mắt lại, cau mày, dứt khoát nhắm mắt làm ngơ.
Nói cho cùng đều là do Trầm Kỳ Dương
Liên Chức quyết đoán từ chối chịu trách nhiệm.
Đại khái khi thân thể sảng khoái là thật sự sảng khoái, cho nên mới có thể buông bỏ lý trí mất đi khống chế như vậy, nhưng sau khi tỉnh táo lại mới phát hiện tình hình thực tế và những gì mà cô tưởng chừng nắm ¢hắc chênh lệch ngàn dặm, lại càng không hiểu vì sao mình lại dễ dàng đánh mất phòng tuyến như vậy.
Cô luôn không nhận trách nhiệm về mình, vì thế cô đổ toàn bộ oán giận lên đầu người khởi xướng.
So với Liên Chức buồn ngủ phiền muộn, còn có âm thầm tức giận oán thán.
Trầm Kỳ Dương có thể nói là tinh thần sảng khoái, anh nhìn về phía sau, đôi lông mày kiếm khẽ nhếch lên.
“Trầm Vi Tịnh, miệng của em có mười vạn câu vì sao hả? Nói nói không ngừng.”
Ngụ ý nói cô bé im miệng.
Thường ngày Tịnh Tịnh nhất định đã bị khí thế kia dọa sợ, nửa câu cũng không dám nói.
Nhưng lớn khái tối hôm qua anh ngủ ngon hoặc là tâm tình không tệ, ngũ quan góc cạnh sắc bén của người đàn ông ngày thường có chút quá mức chói mắt, giờ phút này đã giảm bớt cảm giác áp bách.
Tịnh Tịnh không hiểu thỏa mãn là cái gì, chỉ cảm thấy toàn thân Trầm Kỳ Dương đều lười biếng, như thể vô cùng dễ nói chuyện.
“Anh trai, tối hôm qua anh bỏ lại mấy đứa tụi em rồi chạy, thật là quá đáng.”
Trầm Kỳ Dương nói, “Muốn cái gì?”
Nói chuyện vòng vo với anh không khỏi quá non nớt, người đàn ông liếc mắt một cái đã nhìn thấu tâm tư nhỏ của cô bé.
Tịnh Tịnh nhỏ giọng nói “Muốn cuối tuần này đi Florida chơi Disneyland một lần nữa.”
“Còn gì nữa?”
Mắt Tịnh Tịnh tỏa sáng.
Trầm gia nuôi dưỡng con cái sẽ không cưng chiều quá mức, những yêu cầu thường ngày được cho là cố tình gây sự của cô bé giờ phút này chỉ hận không thể nói ra hết với Trầm Kỳ Dương.
“Muốn con ngựa nhỏ lần trước chúng ta cưỡi bên Anh, tɾong nhà có đầy đủ bãi cỏ, anh trai, em có thể nuôi nó tốt.”
Trong xe có hệ thống sưởi ấm, có tiếng nhạc chậm rãi ngâm nga, cộng thêm tiếng líu ríu của cái đuôi nhỏ này.
Trầm Kỳ Dương lại nghe thấy tiếng rên ɾỉ rầu rĩ ở tɾong không gian ồn ào này, như thể từ tɾong xoang mũi tràn ra, âm thanh nhỏ như muỗi kêụ
Tiếng hừ lớn mật hơn anh đã nghe qua, tối hôm qua chui vào tɾong thần kinh của anh, chạy dọc the0 xương cụt khiến toàn thân rung động.
Gần như khiến cho anh hưng phấn đến nỗi cả đêm không ngủ, dư vị của trận hoan ái kia vẫn dừng lại ở tɾong đầu Trầm Kỳ Dương, đủ để khiến trái tim anh tràn trề sức sống, sức lực dư thừa không biết mệt mỏi.
Mà giờ phút này người đang buồn bực chính là Liên Chức, khi xe đi qua thanh giảm xóc, thân xe chấn̵ động khiến cho Liên Chức bủn rủn không thôi.
Cô vừa mím chặt môi, chợt nghe Trầm Kỳ Dương thấp giọng dặn dò tài xế.
“Lái xe chậm một chút.”
“Vâng.”
Trầm Kỳ Dương nhíu mày “Chậm một chút ”
Chiếc Maybach cuối cùng chạy với tốc độ gần thấp nhất trên đường, khiến cho xe cộ trái phải liên tiếp né tránh, chỉ sợ không cẩn thận đụng vào sẽ báo họa cả đời.

Bình luận (0)

Để lại bình luận