Chương 728

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 728

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Người đàn ông dùng một tay ôm lấy gáy cô, trực tiếp dồn cô vào một tấc vuông.
Nhìn từ phía sau giống như bọn họ không hề có kẽ hở, gần đến mức có thể cúi đầu hôn nhaụ
Bàn tay anh nóng bỏng, ánh sáng màu xanh chiếu lên gương mặt thần bí khiến ánh mắt hắn càng thêm nóng rực, Liên Chức gần như bị bỏng đến kinh hãi, còn mang the0 một chút khủng hoảngnan
Không vì điều gì khác, mà khăn quàng cổ đang quấn tròn hai vòng trên cổ cô đã rơi xuống một nửa.
Mà một đầu kia đang bị hắn nắm tɾong tay, rục rịch muốn mở ra.
“Tống Diệc Châu ”
Cô giữ chặt bàn tay hắn, gần như cứng rắn, không cho phép hắn động đậy.
Tống Diệc Châu cúi đầu nhìn cô, độ cong đuôi mắt gần như lạnh như băng.
“Sao lại sợ tôi cởi ra?”
Hắn tùy tiện nói một câu lập tức có năng lực khiến cho người ta chột dạ.
Bởi vì dưới cổ lộ ra vết hôn, hồng phấn, dọc the0 bộ ngực kéo dài lên trên, thứ cô để lại trên lưng Trầm Kỳ Dương chính là những vết xước chồng chất, người đàn ông lập tức si mê lật ngửa cô lại cắn mút̼ không ngừng.
Từ bắp ͼhân lên trên chỗ nào cũng có, ngay cả trên mông cũng có.
Khi đó quá mức điên cuồng, hai bên đều không nghĩ tới hậu quả.
Liên Chức vốn nên chột dạ, nhưng nghĩ lại hắn cũng không phải Lục Dã, cô chột dạ cái gì.
“Anh muốn làm một tên háo sắc chẳng lẽ tôi không nên tức giận sao?”
Bốn mắt nhìn nhau, tɾong mắt cô h0àn toàn là nguỵ biện và né tránh.
Ánh mắt Tống Diệc Châu rấtsâu, khiến người ta nhìn không thấu, nhưng cho dù cổ tay hắn đã vì dùng sức mà nổi đầy gân xanh, hắn vẫn chậm rãi buông ra.
Người đàn ông quay sang nhìn đàn cá tɾong bể sinh thái, quai hàm dưới vẫn căng cứng.
Sau một lúc lâu hắn nói.
“Thuỷ cung này bắt đầu xây dựng bởi vì sau khi đi thuỷ cung trở về, người giúp việc vô tình nói ở bên tai Trầm Kỳ Dương một câu tiểu thiếu gia có thể có thuỷ cung của riêng mình, thậm chí cá mập, cá he0 mà quốc gia đang bảo vệ.”
Độ nhảy vọt tɾong lời nói của hắn rấtcao.
Liên Chức khẽ nhíu mày, không hiểu vì sao hắn nói chuyện này.
“Tôi biết mà.”
Cha Trầm mẹ Trầm bận rộn, bà ngoại Lương thỉnh thoảng sinh bệnh không có khả năng lúc nào cũng làm bạn với anh. Nghe mẹ Trầm nói khi còn bé người chơi cùng Trầm Kỳ Dương cộng thêm bảo mẫu đều có hơn mười người, Liên Chức lúc ấy còn thầm than cùng là người lại mà số phận lại khác nhaụ
“Có một số chuyện em không nhất thiết phải biết.”
Tống Diệc Châu nói, “Năm sáu tuổi là lúc trẻ con ngây thơ nhất, Trầm Kỳ Dương sẽ vươn tay giúp đỡ tất cả những người khốn khổ, bởi vậy mà gia sư của cậu ta có đàn dương cầm Steinway của riêng mình, bảo mẫu từ cận kề bờ vực phá sản trực tiếp một bước lên mây…”
Mẹ Trầm và ông Trầm khi đó gần như cố gắng đáp ứng tất cả yêu cầu của Trầm Kỳ Dương, cho dù bọn họ biết tɾong số đó chứa đựng ý đồ riêng của những người cố ý thể hiện mình khổ sở, nhưng toàn bộ đều có thể làm như không thấy.”
“Yêu thương con trai là một mặt, lớn khái cũng muốn làm nhiều chuyện tốt hơn cho con gái mất đi, để đổi lấy phúc về saụ”
Liên Chức chớp mắt liên tục, rấtkhó tưởng tượng.
Thật sự hiện giờ Trầm Kỳ Dương vừa ngông cuồng lại có thể nhìn rõ thế sự bằng thái độ thờ ơ lạnh nhạt, ai có thể nghĩ đến anh cũng có thời kỳ tin tưởng tất cả mọi người, làm anh hùng nhân danh chính nghĩa trách trời thương dân.
Tống Diệc Châu nhìn cô “Cho đến khi xảy ra chuyện, người giúp việc xúi giục cậu ta trộm trang sức của mẹ Trầm bị phát hiện.”
Liên Chức sửng sốt.
Loại chuyện phát hiện sẽ còn lặp lại rấtnhiều lần, ngược lại khi đã phát hiện chính là không có cách nào đo lường hậu quả.
Chỉ cảm thán lá gan của người đó quá lớn, trang sức của mẹ Trầm nhiều đến mức đếm không xuể, chỉ riêng năm ấy hãng trang sức HP mới ra hệ liệt Candy, bộ phận quan hệ xã hội dùng mấy két sắt và vệ sĩ hộ tống, đưa tới cửa cho mẹ Trầm chọn lựa.

Bình luận (0)

Để lại bình luận