Chương 73

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 73

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

An có vẻ đắn đo một chút, rồi cũng gật đầu đồng ý. “Vậy cũng được. Nhưng ngày mai phải đi học đấy. Em không muốn bỏ lỡ bài giảng nào trước kỳ thi đâu, đối thủ.”

Cô ấy lại nhấn mạnh hai chữ “đối thủ”, ánh mắt lấp lánh vẻ trêu chọc. Con yêu nữ này đúng là không bao giờ quên được việc cạnh tranh với tôi.

“Biết rồi, biết rồi, Á khoa,” tôi véo nhẹ mũi cô ấy. “Giờ thì nằm yên đây, anh đi làm bữa sáng.”

“Anh biết nấu ăn à?” An ngạc nhiên.

“Trứng ốp la và bánh mì thì ai mà không biết làm,” tôi nhún vai, nhẹ nhàng gỡ tay cô ấy ra rồi bước xuống giường.

Khi tôi đứng dậy, An mới nhìn thấy rõ con cặc đang chào cờ của tôi. Cô ấy nuốt nước bọt ừng ực, hai mắt mở to.

“Mới sáng ra mà nó đã…” cô ấy lẩm bẩm.

“Nó chào buổi sáng em đấy,” tôi nháy mắt với cô ấy một cái rồi đi thẳng vào nhà vệ sinh.

Sau khi vệ sinh cá nhân nhanh gọn, tôi khoác tạm một chiếc quần đùi rồi đi ra bếp. Tôi mở tủ lạnh, may mắn là vẫn còn vài quả trứng và một ít bơ. Tôi lấy bánh mì sandwich ra khỏi túi, cho vào máy nướng. Trong lúc chờ bánh mì, tôi bắc chảo lên bếp, cho bơ vào. Tiếng bơ tan chảy xèo xèo và mùi thơm bắt đầu lan tỏa khắp căn hộ.

Đang loay hoay đập trứng, tôi cảm thấy có một vòng tay mềm mại ôm lấy mình từ phía sau. Lồng ngực căng tròn của An áp sát vào lưng tôi. Cô ấy đã dậy từ lúc nào.

“Thơm quá,” cô ấy dụi mặt vào lưng tôi.

Tôi quay đầu lại. An đang mặc chiếc áo thun đen của tôi, chiếc áo dài đến nửa đùi, đủ để che đi những phần cần che. Nhưng bên dưới, tôi biết chắc cô ấy chẳng mặc gì cả. Mái tóc bạch kim được búi lên cao một cách cẩu thả, để lộ ra chiếc cổ trắng ngần. Trông cô ấy lúc này thật sự giống một người vợ nhỏ đang chờ chồng nấu bữa sáng.

“Sắp xong rồi. Em ra bàn ngồi đi,” tôi nói.

“Không thích,” cô ấy bướng bỉnh. “Em muốn xem anh nấu.”

Cô ấy cứ ôm chặt lấy tôi như vậy, thỉnh thoảng lại hít hà mùi thức ăn. Bàn tay hư hỏng của cô ấy không hề để yên, bắt đầu lướt nhẹ trên bụng sáu múi của tôi, rồi dần dần di chuyển xuống dưới.

“Này, này, em làm gì thế?” tôi giật mình, suýt nữa làm rơi quả trứng. “Anh đang nấu ăn đấy.”

“Thì anh cứ nấu đi,” cô ấy thì thầm vào tai tôi, ngón tay đã chạm đến cạp quần đùi của tôi. “Em chỉ ‘kiểm tra’ một chút thôi.”

Ngón tay cô ấy luồn vào bên trong, nắm lấy thằng em đang rục rịch của tôi.

“An…” tôi gằn giọng, cố gắng giữ bình tĩnh để lật mặt trứng.

Cô ấy khúc khích cười, bắt đầu tuốt nhẹ vài cái. “Để xem tối qua nó ‘lao động’ vất vả như thế, sáng nay có còn khỏe không nào.”

Chết tiệt! Con yêu nữ này đúng là không lúc nào tha cho tôi. Cảm giác kích thích chạy dọc sống lưng khiến hai chân tôi hơi run lên. Tôi phải hít một hơi thật sâu để tập trung vào việc nấu nướng.

May mắn là cô ấy cũng chỉ trêu chọc một chút rồi thôi. Khi tôi bê hai đĩa trứng ốp la thơm phức ra bàn, An đã ngồi sẵn ở đó, hai chân vắt chéo, tay chống cằm nhìn tôi. Chiếc áo thun bị kéo căng, để lộ ra đường cong quyến rũ của cặp đùi non.

“Trông cũng ra gì đấy chứ,” cô ấy nhận xét.

Chúng tôi bắt đầu ăn sáng. Không khí thật yên bình. Chỉ có tiếng dao dĩa lách cách và tiếng bánh mì giòn tan. Sau một ngày đầy biến động, những giây phút bình dị như thế này trở nên quý giá vô cùng.

“Này,” An đột nhiên lên tiếng, sau khi đã xử lý xong phần ăn của mình. “Về chuyện của thằng Bách.”

Tôi ngẩng lên, chăm chú lắng nghe.

“Em nghĩ kế hoạch của chúng ta vẫn giữ nguyên,” cô ấy nói, vẻ mặt trở nên nghiêm túc. “Chúng ta cứ tập trung vào việc học, giành thứ hạng cao nhất. Đó là cách đáp trả mạnh mẽ nhất. Còn về chuyện bạo lực, em sẽ tiếp tục dạy võ cho anh.”

“Anh đồng ý,” tôi gật đầu. “Nhưng em có nghĩ hắn sẽ để chúng ta yên không?”

“Chắc chắn là không,” An lắc đầu. “Loại người như nó, lòng tự trọng bị tổn thương thì sẽ không bao giờ bỏ qua dễ dàng. Nó sẽ tìm cách khác để phá chúng ta. Có thể là tung tin đồn bôi nhọ, hoặc dùng quyền lực của gia đình nó để gây khó dễ cho chúng ta trong trường.”

Nghe đến đây, tôi không khỏi lo lắng. “Vậy chúng ta phải làm sao?”

“Cứ bình tĩnh,” An đặt tay lên tay tôi, trấn an. “Binh tới thì tướng chặn, nước lên thì thuyền lên. Điều quan trọng là chúng ta phải tin tưởng nhau và không được để nó chia rẽ. Chỉ cần chúng ta vẫn ở bên nhau, nó chẳng làm gì được đâu.”

Lời nói của cô ấy đầy sự tự tin và quyết đoán, xua tan đi những đám mây lo lắng trong đầu tôi. Đúng vậy, chỉ cần chúng tôi còn có nhau.

“Và còn nữa,” cô ấy nói tiếp, ánh mắt trở nên tinh ranh. “Về cuộc thi sắp tới, giao kèo của chúng ta vẫn còn hiệu lực đấy nhé, Thủ khoa.”

Tôi bật cười. “Anh vẫn đang nghĩ xem nên bắt em làm gì khi em thua đây.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận