Chương 73

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 73

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Phỉ Y Hân nhẹ nhàng lau những giọt nước mắt nóng hổi đang lăn dài trên má Phỉ Đan Thuần, giọng cô dịu lại nhưng vẫn ẩn chứa sự kiên quyết đáng sợ: “Ngoan, nín đi. Đừng khóc nữa, nước mắt của em không đáng rơi vì loại người này.”
Cô đẩy nhẹ Đan Thuần về phía Phó Dĩnh, ánh mắt giao nhau đầy tin cậy: “Anh Dĩnh, anh giúp em che mắt con bé lại. Những gì sắp xảy ra… trẻ con không nên nhìn thấy.”
Phó Dĩnh gật đầu hiểu ý, anh kéo Đan Thuần vào lòng, xoay người cô bé lại, che đi tầm nhìn về phía chiến trường sắp nổ ra. Anh biết, khi Phỉ Y Hân đã nói như vậy, nghĩa là cô sắp biến thành một con ác quỷ thực sự.
Phỉ Y Hân chậm rãi quay người lại, đối diện với Lan Nhược Tâm và Hoắc Tiểu Đồng. Cô cởi chiếc áo khoác ngoài vướng víu, ném mạnh xuống sàn, để lộ thân hình mảnh mai nhưng chứa đựng sức mạnh bùng nổ trong chiếc áo sơ mi trắng xắn tay cao. Cô bẻ khớp ngón tay răng rắc, từng bước, từng bước tiến lại gần hai ả đàn bà đang bắt đầu run rẩy.
“Phỉ… Phỉ Y Hân… cô định làm gì?” Hoắc Tiểu Đồng lắp bắp, lùi lại phía sau, sự kiêu ngạo ban nãy đã bay biến đâu mất, thay vào đó là nỗi sợ hãi tột độ khi nhìn vào đôi mắt đen thẳm, vô cảm của Y Hân.
“Làm gì ư?” Phỉ Y Hân cười khẩy, nụ cười méo xệch đầy man dại. “Tao đến để dạy cho chúng mày biết thế nào là lễ độ. Muốn uy hiếp người của tao? Muốn động vào em gái tao? Lũ khốn nạn!”
Tiếng gầm lên đầy phẫn nộ vừa dứt, thân ảnh Phỉ Y Hân đã lao vụt tới như một con báo săn mồi. Cô túm chặt lấy cổ áo sơ mi hàng hiệu của Hoắc Tiểu Đồng, giật mạnh về phía mình.
“Chát!”
Một cái tát trời giáng giáng xuống khuôn mặt được trang điểm kỹ càng của Hoắc Tiểu Đồng. Tiếng va chạm giữa da thịt vang lên chát chúa trong căn phòng rộng lớn. Hoắc Tiểu Đồng hét lên một tiếng đau đớn, đầu óc quay cuồng, một bên má nóng rát như bị lửa đốt, in hằn năm ngón tay đỏ ửng. Cô ta loạng choạng ngã nhào xuống đất, khóe miệng rỉ ra một dòng máu tươi.
Lan Nhược Tâm đứng bên cạnh chứng kiến cảnh tượng đó thì hét lên thất thanh, định quay đầu bỏ chạy. Nhưng Phỉ Y Hân đâu dễ dàng buông tha. Cô nhanh như cắt, vươn tay túm lấy mái tóc dài được uốn lọn cầu kỳ của ả, giật ngược về phía sau.
“Áaaaaa!” Lan Nhược Tâm gào lên thảm thiết, cả người bị kéo cong ra sau, da đầu đau buốt như muốn bong ra từng mảng. Cô ta cố gắng cào cấu vào tay Phỉ Y Hân nhưng vô vọng.
“Chạy? Mày nghĩ mày chạy được sao?” Phỉ Y Hân ghé sát mặt vào mặt Lan Nhược Tâm, hơi thở nóng hổi phả vào tai ả, giọng nói trầm thấp như lời thì thầm của tử thần. “Tao đã cảnh cáo mày rồi, đừng có chọc vào tao. Nhưng mày không nghe, mày còn dám lôi em tao vào cuộc. Hôm nay, tao sẽ cho mày biết thế nào là sống không bằng chết!”
Dứt lời, Phỉ Y Hân vung tay, liên tiếp giáng những cái tát như mưa xuống mặt Lan Nhược Tâm. “Chát! Chát! Chát!”
Mỗi cái tát là một lần cô trút hết sự căm phẫn, sự uất ức dồn nén bấy lâu nay. Lan Nhược Tâm chỉ biết kêu gào thảm thiết, hai bên má sưng vù, máu mũi và máu miệng trào ra, khuôn mặt xinh đẹp biến dạng thảm hại.
“Đừng! Tha cho tôi! Tôi xin cô!” Lan Nhược Tâm van xin trong tuyệt vọng, nước mắt nước mũi tèm lem.
Nhưng Phỉ Y Hân lúc này đã hoàn toàn mất kiểm soát. Cô như một con thú bị thương điên cuồng bảo vệ lãnh thổ. Cô buông tóc Lan Nhược Tâm ra, để mặc ả ngã xuống sàn, rồi quay sang Hoắc Tiểu Đồng đang lồm cồm bò dậy định cầu cứu Phó Dĩnh.
“Cứu… cứu em với anh Dĩnh…” Hoắc Tiểu Đồng rên rỉ, vươn tay về phía Phó Dĩnh.
“Cứu cái con khỉ!” Phỉ Y Hân gầm lên, bước tới, nhấc cao chân, giẫm mạnh gót giày nhọn hoắt lên bắp đùi non nớt của Hoắc Tiểu Đồng.
“Áaaaaaa! Chân tôi! Đau quá!” Hoắc Tiểu Đồng rú lên như heo bị chọc tiết, cơn đau thấu xương tủy khiến cô ta co giật.
Phỉ Y Hân không dừng lại, cô xoay mũi giày, nghiến mạnh xuống da thịt cô ả, tạo nên một vết thương sâu hoắm. “Mày là em gái Hoắc Đông Thần thì sao? Tao cóc cần biết! Đụng đến em tao, tao giết!”
“Con khốn này! Đau quá! Anh tao… anh tao sẽ không tha cho mày đâu!” Hoắc Tiểu Đồng vừa khóc vừa gào thét, vẫn cố mang cái danh Hoắc gia ra đe dọa.
Nghe đến tên Hoắc Đông Thần, đôi mắt Phỉ Y Hân càng thêm vằn đỏ. Cô cười lớn, tiếng cười man dại vang vọng khắp phòng: “Anh mày? Để tao xem anh mày cứu mày kiểu gì khi tao biến mày thành phế nhân!”
Cô túm lấy tóc Hoắc Tiểu Đồng, lôi xềnh xệch cô ta đến chiếc bàn làm việc gần đó, đập mạnh đầu cô ta xuống mặt bàn gỗ cứng ngắt. “Bầm! Bầm! Bầm!”
Mỗi cú đập là một lần Hoắc Tiểu Đồng kêu lên thảm thiết, trán cô ta sưng tấy, máu bắt đầu rỉ ra.
Lan Nhược Tâm nhân lúc Phỉ Y Hân đang xử lý Hoắc Tiểu Đồng, lồm cồm bò về phía cửa. Nhưng cô ta đã đánh giá thấp sự cảnh giác của Phỉ Y Hân.
Phỉ Y Hân buông Hoắc Tiểu Đồng ra, quay phắt lại, vớ lấy chiếc ghế gỗ nặng trịch gần đó. Cô vung tay lên cao, dùng hết sức bình sinh giáng mạnh xuống lưng Lan Nhược Tâm.
“Rầm!”
Lan Nhược Tâm hét lên một tiếng xé lòng rồi nằm vật ra sàn, bất tỉnh nhân sự. Chiếc ghế gãy đôi, văng ra xa.
Căn phòng chìm trong sự im lặng đáng sợ, chỉ còn tiếng thở dốc nặng nề của Phỉ Y Hân và tiếng rên rỉ yếu ớt của Hoắc Tiểu Đồng. Mùi máu tanh bắt đầu lan tỏa trong không khí, hòa lẫn với mùi nước hoa nồng nặc tạo nên một hỗn hợp kinh tởm.
Phó Dĩnh đứng đó, tay vẫn bịt mắt Phỉ Đan Thuần, nhưng chính anh cũng cảm thấy rùng mình trước sự tàn bạo của cô bạn thân. Anh chưa bao giờ thấy Phỉ Y Hân đáng sợ đến mức này. Đây không phải là đánh nhau, đây là sự trừng phạt tàn khốc nhất.
Phỉ Y Hân đứng giữa hai cái xác sống, tóc tai rũ rượi, quần áo xộc xệch, nhưng khí thế bức người vẫn không thuyên giảm. Cô nhìn xuống đôi bàn tay đang run rẩy của mình, không phải vì sợ, mà vì hưng phấn. Sự hưng phấn của kẻ đi săn vừa hạ gục con mồi.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận