Chương 73

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 73

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Sang sớm Tô Hòa Mặc đã đến trường , người thường xuyên đến trễ nay phá lệ thừa dịp khi buổi học còn chưabắt đầu liền tới, chính là đem thuốc cho cô uống còn dạy cô vẽ tranh.

Rốt cuộc cũng thu nhận ngốc tử to gan lớn mật dám trộm nửa hộp thuốc lá của Bạch Dương làm qua ra mắt cho hắn này.

“Không có thuốc màu, cô dùng này cọ màu vẽ cũng tạm chấp nhận một chút, nhớ rõ giấu ở trong ngăn kéo đừng để Bạch Dương phát hiện.”

Tô Hòa Mặc cho cô một hộp bút màu nước vẫn còn mới tinh, Tiêu Trúc Vũ kinh hỉ ôm, cảm kích nhảy dựng lên: “Cảm ơn! Cảm ơn!”

Tươi cười tươi tắn vui vẻ cũng lây nhiễm làm hắn khẽ cười theo.

“Nói cho tôi biết,sao cô lại muốn học vẽ tranh như vậy a?”

“Lão sư nói, mùa thu tổ chức đại hội thể thao, các bạn học có thể hỗ trợ, tôi cũng muốn hỗ trợ, tôi muốn vẽ tranh, hơn nữa, đây là lần đầu tiên tôi có thể tham hoạt động gia trong ban , trước kia đều không có người nguyện ý gia nhập cùng làm với tôi.”

Cô thật cẩn thận mở đóng gói cọ màu ra, đem những cây bút không đáng bao nhiêu tiền coi như trân bảo, đoan trang cầm bút hướng lên trên giấy bôi vẽ.

Tô Hòa Mặc trong lòng một trận chua xót, hắn trước kia cũng bởi vì cô là ngốc tử cho nên bài xích cô, đem chuyện từng thích qua cô coi như chuyện đáng xấu hổ.

Nhưng hiện tại,trong ban có người nguyện ý tiếp nhận cô , trong ban không ai dám lại giễu cợt cô nguyên nhân là gì?

Bạch Dương sao?

Hình như là vậy.

Loại tư vị hối tiếc này thật không dễ chịu, Tô Hòa Mặc luôn muốn lại làm một chút gì đó , muốn vượt qua cả những việc mà Bạch Dương chấp nhận trả giá vì cô.

“Em muốn báo danh tham gia hổ trợ cho đại hội thể thao mùa thu ?”

Cô giáo chủ nhiệm mới hỏi, đem tư liệu bên tay phải giấu giấu vào bên trong , cô vừa rồi mới nhìn bản tư liệu của Tiêu Trúc Vũ, trong đó có viết cô bị mắc bị căn bệnh – trí lực phát triển chậm.

“Vâng! Lão sư không phải nói các bạn học trong ban đều có thể hỗ trợ sao! Dùng cái mà chính mình am hiểu nhất để giúp đỡ.”

“Đúng là như vậy” cô cười hỏi: “Vậy em am hiểu về cái gì?”

“Vẽ tranh,em thích nhất là vẽ tranh!”

“Vẽ tranh rất tuyệt, có thể a, vậy ứng tuyển em vào vị trí trợ lí của ban tuyên truyền được không?”

“Cái gì gọi là trợ lý của ban tuyên truyền ạ?”

“Chính là sáng tạo biểu ngữ, ở đại hội thể thao mỗi lớp phải có những biểu ngữ đặc sắc được treo lên, nếu em thích vẽ tranh, vậy thì ở trên biểu ngữ của chúng ta , em hãy vẽ thật đẹp.”

“Vâng oa Vâng oa!” Tiêu Trúc Vũ hưng phấn gật đầu.

Chủ nhiệm lớp từ trong ngăn kéo lấy ra một phần biểu, giao cho cô: “Có thể thu thập một chút ý tưởng của các bạn cùng lớp , như vậy sẽ có nhiều linh cảm để vẻ, biểu ngữ ở chỗ lớp trưởng , nếu có chuyện gì khó khăn thì lúc nào cũng có thể đến hỏi cô .”

Tiêu Trúc Vũ không chịu nổi kích động, hai chân nhảy nhót lên, thật cẩn thận tiếp nhận: “Cảm ơn lão sư! Cảm ơn lão sư!”

“Không cần khách khí, phải vẽ thật đẹp nhé.”

“Vâng vâng em sẽ cố gắng!”

Cười vẫy vẫy tay nhìn cô rời đi, trong văn phòng dư lại mấy lão sư khác cùng cô nói: “Lâm lão sư, cô vừa tới có khả năng không biết,đứa trẻ kia có chút vấn đề.”

“Tôi biết, vừa rồi vừa xem tư liệu của em ấy, đã lâu chưa gặp qua học sinh cao trung nào có thể có hoạt bát như vậy, là một đứa trẻ ngoan.” cô cười nghiêng đầu, trên má lộ lúm đồng tiền làm cho những người khác cũng không biết phải nói gì thêm.

Chỉ là ngượng ngùng cười: “Lâm lão sư rất có tình yêu với học sinh nha.”

Tiêu Trúc Vũ ôm tư liệu nhảy nhót hướng vào phòng học, dào dạt vui sướng ,đến ngay cả những người đi ngang qua nếu bắt gặp được biểu cảm này của cô, cũng sẽ không nhịn được mà mỉm cười theo .

Bạch Dương đứng ở trên hành lang cạnh cửa phòng học của cô, lưng dựa lan can, cánh tay chống bệ cửa sổ, nghe thấy tiếng bước chân hoạt bát bên tai, liếc mắt nhìn một cái, không biết còn tưởng rằng con thỏ nào đó bị nhốt trong lồng sắt lâu ngày bỗng nhiên được thả tự do .có bao nhiêu vui sướng mà lập tức chạy vụt đi.

Bình luận (0)

Để lại bình luận