Chương 73

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 73

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Gậy thịt to dài trực tiếp đâm vào cổ họng. Cổ họng đị đau Đào Đào không khỏi nức nở một tiếng, hốc mắt nóng lên, bên dưới cũng trào ái dịch ra.

Nhớ đến lần đầu tiên khẩu giao cho anh ở rạp chiếu phim, khi đó kỹ thuật của Đào Đào không được tốt nên anh đã bắn rất nhanh.

Lần này cô muốn làm cho anh thấy thoải mái. Vì thế cô đè cơn đau từ cổ họng xuống, đôi môi đỏ hồng ngậm lấy gậy thịt anh liên tục phun ra nuốt vào lên.

Nhưng kích cỡ nó quá lớn mà miệng cô lại nhỏ nên không thể ngậm được hết, chưa đến vài phút Đào Đào bị sặc buông gậy thịt ra, cái miệng nhỏ thở phì phò.

Thời Thác thấy cô nuốt không hết cũng không ép buộc cô, lúc này anh đem mật dịch ở hoa huyệt cô làm cho sạch sẽ rồi ôm người đổi tư thế mới.

Anh tiến lại gần hôn lên mắt cô, dỗ dành, “Ngoan, khó chịu thì chúng ta không làm nữa.”

Không ngờ Đào Đào nghe xong thì lắc lắc đầu rồi cúi đầu xuống, bàn tay trắng mịn nắm gậy thịt anh, nhỏ giọng nói, “Em, em muốn chăm sóc anh.”

Sau đó cô mở miệng nuốt gậy thịt kia vào.

Thời Thác khàn giọng hừ một tiếng, ngay sau đó anh xoa đầu cô.

Thật con mẹ nó sướng.

Một lúc sau, Thời Thác vẫn là không nhịn xuống được đem gậy thịt từ trong miệng cô rút ra, anh đem người đặt lên đùi mình rồi mang áo mưa vào trực tiếp đâm vào.

Lăn lộn đến gần sáng bọn họ làm hết ba lần.

Sau đó Thời Thác đem người đè xuống làm thêm một lần nữa.

Đến khi bên dưới cô đều bị sưng tấy lên anh mới buông tha cô, ôm cô đi tắm rửa một cái.

Lúc này Đào Đào buồn ngủ đến mức không mở mắt nổi nép ở trong ngực anh, rầm rì oán trách đầy yếu ớt, “Bây giờ em đã hiểu câu nói không cho em ngủ của anh rồi.”

Không biết là do kêu ở trên giường nhiều quá hay do khẩu giao cho anh mà giờ đây giọng cô đã khàn rồi.

Thời Thác cười đưa tay đem người ôm vào lòng, anh vỗ lưng cô, “Ngoan anh không làm nữa em nghỉ ngơi đi.”

Quả đào này vỏ mỏng, nhiều nước và có chút mềm, chỉ dùng sức một chút thôi cũng có thể bóp nát trong tay.

Cô gái nhẹ giọng “Dạ” một cái, cô ngửa đầu cọ cọ cằm anh rồi thương lượng, “A Thác ơi, tối nào anh cũng hôn em được không?”

Chàng trai cúi đầu hôn môi cô, bộ dáng rất dịu dàng, “Được, sáng mai tỉnh dậy anh sẽ hôn chào buổi sáng em, tối thì hôn chúc em ngủ ngon.”

Lúc này Đào Đào cười một cái rồi ôm eo anh chìm vào giấc ngủ.

Sau kỳ thi đầu vào, lớp 609 dọn về lớp học ở lầu 1.

Sau này vẫn còn đợt thi đầu vào nữa nhưng có một số người không thi nên trường Nhất Trung cũng mặc kệ, dù sao thời gian thi cũng rời rạc học sinh phải xem sự sắp xếp của các trường đại học.

Hôm nay là Giáng Sinh, Chu Lệ Na tặng cho lớp 505 mỗi người một trái táo. Quả táo được đặt trong một cái hộp và được trang trí rất đẹp mắt.

Tuy lớp 505 là lớp trọng điểm và có nhiều áp lực trong việc học nhưng Chu Lệ Na vẫn cho phép học sinh mình vui vẻ thoải mái trong những ngày lễ này.

Lúc này trên bàn Đào Đào có rất nhiều quà. Nào là mấy trái táo các bạn học, chocolate Từ Đình mua cho cô và một con búp bê của Thẩm Nghiên ném cho cô vào sáng nay.

Hai tiết học vừa mới kết thúc, Đào Đào suy nghĩ một hồi rồi cầm cái túi mà buổi sáng cô đem theo.

Trước đó Thời Thác có nói sẽ dọn đến toà nhà Thái Cổ Thành ở, nhưng anh phải chờ 1 tháng nữa chủ căn hộ kia chuyển đi anh mới dọn tới ở được.

Mấy ngày này Thời Thác cũng không còn chạy xe đạp đi học nữa mà đã bắt xe đi học vì vậy Đào Đào cũng không quá sốt ruột về việc dọn qua đây nhanh hay chậm.

Mùa đông ở Ninh Xuyên thật sự rất lạnh.

Đào Đào cầm cái túi trốn buổi tập thể dục trong giờ ra chơi đi đến cửa sau lớp 609.

Lớp 609 giống như kiểu cha không thương mẹ không yêu, khi đó thầy thể dục đang xếp đội hình thì phát hiện không còn chỗ cho lớp 609 nữa. Bởi vậy, lớp này không cần đi xuống lầu tập thể dục mà ở lớp học quậy phá làm ầm ĩ.

Cô gái ghé vào cửa sau nhìn đống lộn xộn bên trong, vừa định mở miệng nói chuyện nam sinh cạnh cửa bỗng ngẩng đầu nhìn cô.

Cô thường chạy đến phòng vẽ tranh và lớp học để tìm Thời Thác, bọn họ nhìn thôi cũng hiểu chuyện gì nhưng chỉ để trong lòng không hề nói ra.

Nam sinh này nhìn thấy Đào Đào rồi quay ra kêu người ngồi bên cửa sổ kia, “A Thác, Tiểu Đào của mày tới ~” trong giọng còn ngân nga kéo dài âm cuối.

Nguyên cả lớp nghe thấy lời này thì bắt đầu nháo lên.

Đào Đào bị bọn họ chọc ghẹo đến mặt nóng lên.

Bình luận (0)

Để lại bình luận