Chương 73

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 73

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Nhược Nhược…”
Mưa đã bớt, chỉ còn lác đác bay bay.
Thiếu Minh giọng yếu ớt gọi. Đàm Trạch đã gọi cho anh trở về, nhưng anh vẫn cứng đầu, một mực tìm cho bằng được.
Anh dựa người vào một tảng đá, trượt ngồi xuống. Mọi ngõ ngách dường như đã tìm hết rồi, bản thân anh bây giờ là tuyệt vọng, là bất lực. Chính anh cũng thấy, mình không thể tiếp tục nữa rồi.
Biết đâu, biết đâu cô đã trở về. Anh hi vọng là vậy. Điện thoại đã hết pin, anh cũng không thể hỏi tình hình đươc.
“Nhược Nhược”
Thiếu Minh mệt mỏi đứng dậy, lại không hay biết người anh chật vật tìm kiếm đang mắc dưới khe đá.
Minh.
Không gian yên tĩnh, không ngờ cô còn nghe được giọng anh gọi mình. Đây là đặc ân cuối cùng trước khi cô ra đi sao. Cô muốn đáp lại anh. Cho dù là ảo giác, cô cũng muốn nó trọn vẹn.
Đáng chết, cô không có chút sức lực nào, cảm giác mơ màng vô định làm cô không điều khiển được cơ thể.
Cô nghe thấy tiếng xào xạc. Tiếng… bước chân người rời đi. Càng ngày, càng xa.
Không, ở với em thêm chút nữa.
Minh.
“Minh…”
Âm thanh không phải to nhưng rất rõ ràng, nhất là trong đêm yên tĩnh thế này.
Thiếu Minh như kẻ mơ hồ, loạng choạng xoay người trở lại. Anh không nghe nhầm, thật sự cô đã gọi anh. Bước chân chậm rãi, lại mang bao nhiêu hi vọng tiến về tảng đá vừa rồi.
“Nhược Nhược”
Đến đây anh không thể điềm nhiên được nữa, vì người con gái ấy đang một thân xơ xác nằm đó, tưởng chừng như một hơi thở cũng không còn.
Thiếu Minh điên cuồng, lao tới ôm lấy cô, một thân mềm nhũn tựa cái xác không hồn. Anh lo sợ, chưa bao giờ lo sợ thế này.
“Nhược Nhược, tỉnh lại, nhìn anh đi. Nhược Nhược”
Phỉ Nhược cảm nhận được hơi ấm bủa vây lấy mình, cơ thể thoáng thả lỏng.
Thiên hạ trong lòng vẫn một bộ dáng bất tỉnh nhân sự, nhưng anh cảm nhận được sự an tâm từ cô. Có lẽ cô cũng cảm nhận được anh.
Thiếu Minh cẩn thận ôm lấy cô đến một cây to gần đó, tạm thời có thể chắn gió và mưa rào cho họ qua đêm.
Anh cũng muốn đưa cô về, nhưng trời quá tối với đường đi khó khăn. Anh không muốn mạo hiểm. Nhìn cô đã quá mỏng manh rồi.
Thiếu Minh cởϊ áσ mưa trên người trải ra đất, lại để cô nằm xuống, chỉ có ánh sáng từ đèn pin để anh tạm kiểm tra cho cô.
Phỉ Nhược một thân ướt đẫm, anh phải cởϊ áσ cô ra để tránh cảm lạnh. Cảnh xuân sau lớp áo nhanh chóng hiện trước mắt anh, nhưng trong mắt anh chỉ toàn là lo lắng, không hề có chút du͙© vọиɠ nào.
Từng mảng da trắng mịn giờ đây chồng chất từng vết xước rỉ máu. Nhìn tổng quan có vẻ chỉ trầy xước bên ngoài, không có thiết bị y tế anh chưa thể đoán được cô có chấn thương gì bên trong hay không.
Hơi lạnh không ngừng tiếp xúc vào da thịt làm cô thoáng rùng mình. Cảm nhận được cử động của cô, anh vui vẻ không thôi. Lại nhận ra gì đó, vội vàng cởϊ áσ của mình choàng lên cho cô.
Thời gian trôi qua, Phỉ Nhược giờ đã an ổn nằm trong lòng anh. Lâu lâu lại lên cơn mê sản, chẳng hạn như lúc này. Có vẻ cơn sốt đã ngấm dần.
“Minh.. lạnh..”
“Anh ở đây, chịu đựng thêm một chút”
Thiếu Minh siết chặt lấy cô, lâu lâu lại vuốt ve vành tai, môi không ngừng mơn trớn truyền hơi ấm cho cô. Hành động này lặp đi lặp lại cho đến sáng tình trạng của cô mới ổn hơn.
Trời đã hừng sáng, mưa đã tạnh hẳn, anh quyết định đưa cô trở về, nhìn gương mặt cô đã có chút huyết sắc, anh chợt thấy ấm lòng.
Tay anh vuốt ve gương mặt của cô, trong mắt là vô hạn yêu thương.
Hóa ra cô đối với anh, đã quan trọng như vậy rồi. Quan trọng đến mức, nếu cô có mệnh hệ gì, chắc anh cũng không sống nổi.
Đây, có phải là yêu.
Thiếu Minh vừa nghĩ đến đó, không kìm được mà cúi xuống hôn cô.
Nhược Nhược, anh yêu em.
Nụ hôn này, có bao nhiêu là tình cảm, có bao nhiêu chìm đắm. Mà cô trong cơn mê, cũng mơ màng đáp lại anh.
Đến khi anh lưu luyến rời môi cô, vừa ngẩng đầu đã không khỏi sửng sốt.
Đàm Trạch không biết đứng đó từ lúc nào. Mắt dán chặt vào bọn họ.
Thiếu Minh nửa thân trên để trần, Phỉ Nhược chỉ choàng chiếc áo xộc xệch, thậm chí còn không cài nút, cảnh xuân bên trong không ngừng ẩn hiện. Anh có thể ngầm hiểu, Thiếu Minh là giúp cô giữ ấm.
Nhưng còn nụ hôn vừa rồi thì sao, anh cũng không ngu ngốc đến nổi nghĩ đó là phương pháp trị bệnh chứ.
Bọn họ, vậy mà thật sự có tình ý với nhau.
Tại sao, đến một người với thân phận anh chồng cũng có thể cùng cô yêu đương. Còn anh lại không thể chứ.
Thiếu Minh nhìn Đàm Trạch, cũng biết anh ta đang nghĩ gì. Anh bế Phỉ Nhược đứng dậy. Lúc này chữa trị cho cô vẫn quan trọng hơn.
Anh bế cô đi qua Đàm Trạch, bước chân chợt dừng lại, chỉ bỏ lại một câu rồi lạnh nhạt bước đi.
“Cô ấy… không phải loại người như cậu đang nghĩ”
Loại người gì, chắc ai cũng hiểu.
Anh không muốn cô trở nên xấu xa trong mắt người anh kính mến này. Nếu có trách, thì phải trách anh và Thiếu Quân.
Cô trong chuyện này, hoàn toàn vô tội. Chỉ tại anh và Thiếu Quân đẩy cô dây dưa vào mối quan hệ sai trái này.
Hết chap 73.

Bình luận (0)

Để lại bình luận