Chương 73

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 73

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Ván Bài Lật Ngửa
Dương Hạ Vũ đặt chiếc điện thoại xuống, nhẹ nhàng đến mức không một tiếng động. Hắn nhìn người đàn bà đang ngủ say bên cạnh. Hơi thở cô mỏng manh, hàng mi vẫn còn ươn ướt.
Hắn đã hy vọng.
Một cách ngu ngốc, hắn đã hy vọng rằng sự dịu dàng của hắn, sự hối lỗi (dù là giả vờ) của hắn, có thể khiến cô mềm lòng. Hắn đã hy vọng cô sẽ chọn hắn, bất chấp mọi thứ.
Nhưng Mặc Nghiêm đã không cho cô cơ hội đó. Lão già đó đang nắm giữ điểm yếu chí mạng của cô: gia đình và con cái.
Một tin nhắn nữa đến. Lần này là một bức ảnh.
Thiên Hải. Con trai hắn. Thằng bé gầy đi rõ rệt, ngồi co ro trong một căn phòng tối, ôm chặt lấy Bảo Trân. Đôi mắt thằng bé nhìn thẳng vào ống kính, không phải là sự sợ hãi của một đứa trẻ, mà là sự căm hận non nớt. Nó giống hắn. Giống hắn đến đáng sợ.
“Em còn ba mươi giây.”
Ba mươi giây.
Hạ Vũ nhắm mắt lại. Hắn biết cô sẽ làm gì. Và hắn, trớ trêu thay, không thể ngăn cản.
Hắn nghe thấy tiếng sột soạt. Hoa Thiên Tuyết đã tỉnh. Cô không tỉnh vì tiếng tin nhắn. Cô đã thức từ lâu. Cô cũng đang diễn kịch.
Hắn cảm nhận được cô rón rén rời khỏi giường. Hắn nghe thấy tiếng ngăn kéo được kéo ra một cách cẩn trọng.
Và rồi, hắn nghe thấy tiếng bước chân cô.
Cô đang đứng ngay bên cạnh giường. Đứng ngay trên cao, nhìn xuống hắn.
Một giọt nước mắt nóng hổi rơi xuống má hắn.
“Em xin lỗi…”
Giọng cô vỡ tan, đầy tuyệt vọng.
Hắn nghe thấy tiếng ống tiêm được rút ra khỏi vỏ. Hắn nghe thấy tiếng cô hít vào một hơi thật sâu, cố gắng lấy hết can đảm.
Cô nghĩ hắn đang ngủ say. Cô nghĩ hắn không biết gì. Cô nghĩ hắn là một kẻ mất trí nhớ vô hại.
Và cô, đang chuẩn bị tự tay tiêm thuốc độc vào người hắn.
Bàn tay cô run rẩy, hạ xuống, nhắm thẳng vào tĩnh mạch trên cánh tay hắn.
Và đó là lúc hắn ra tay.
XOẸT!
Nhanh như một con báo, bàn tay hắn chụp lấy cổ tay cô. Mũi tiêm chỉ còn cách da thịt hắn vài milimet.
Hoa Thiên Tuyết cứng đờ. Đôi mắt cô mở to, kinh hoàng tột độ.
Hắn không ngủ.
Hắn không mất trí nhớ.
Hắn biết tất cả.
“Anh…” cô lắp bắp, chiếc ống tiêm rơi lảng xoảng xuống sàn nhà.
Dương Hạ Vũ ngồi bật dậy. Hắn không nhìn cô. Hắn nhìn mũi tiêm đang lăn lóc.
“Anh đã tin em, Thiên Tuyết,” hắn nói, giọng bình thản đến đáng sợ. “Anh đã thật sự hy vọng em sẽ nói cho anh biết. Hy vọng em sẽ chọn tin anh, dù chỉ một lần.”
“Em… em…” cô lùi lại, vấp ngã. Cô không thể biện minh. Cô đã chọn. Và cô đã chọn sai.
“Tại sao?” hắn ngẩng lên, và lần đầu tiên, cô thấy nước mắt trong mắt hắn. “Tại sao em lại nghĩ anh yếu đuối đến mức đó? Em nghĩ anh không thể bảo vệ được em và con sao? Em thà tin một thằng khốn xa lạ… còn hơn tin chồng mình?”
“Hắn… hắn bắt con… hắn bắt cha mẹ em…” cô nức nở.
Reng… Reng…
Điện thoại của cô reo. Là Mặc Nghiêm.
Trước khi cô kịp phản ứng, Hạ Vũ đã vồ lấy nó, bật loa ngoài.
“Sao rồi, vợ yêu?” Giọng Mặc Nghiêm vang lên, khanh khách, đầy vẻ chiến thắng. “Con chó đó đã ngủ yên chưa? Em làm tốt lắm. Giờ thì… Ồ, Dương Hạ Vũ? Mày vẫn còn tỉnh táo à?”
Hắn đã biết. Hắn biết Hạ Vũ đang nghe.
“Mặc Nghiêm,” Hạ Vũ gằn giọng, từng chữ rít qua kẽ răng.
“Tao đoán ngay là mày đang diễn kịch mà,” Nghiêm cười. “Mất trí nhớ? Trò trẻ con. Nhưng không sao. Mày có tỉnh hay không cũng vậy thôi. Mày muốn cứu con mày, muốn cứu gia đình con đĩ của mày không?”
“Mày muốn gì?”
“Đơn giản,” Nghiêm nói. “Ngày mai. Mười bảy giờ. Bến Cảng thành phố A.” “Tao muốn… mạng chó của mày. Đổi lấy tất cả bọn chúng.”
“Được.”
Hạ Vũ cúp máy, ném chiếc điện thoại vỡ tan tành vào tường.
Căn phòng chìm trong im lặng.
Thiên Tuyết co rúm lại. “Đừng đi… đó là cái bẫy…”
Hạ Vũ cúi xuống, nhặt ống tiêm lên. Hắn nhìn thứ chất lỏng bên trong.
“Em có biết đây là gì không?” hắn hỏi, giọng lạnh như băng.
“Moocphin…” cô thút thít.
“Không,” hắn cười gằn. “Nó là Heroin. Hàng nguyên chất.”
Thiên Tuyết thấy trời đất quay cuồng. Heroin. Mặc Nghiêm không chỉ muốn hắn tàn phế. Hắn muốn hắn chết. Và cô… cô suýt nữa đã trở thành kẻ giết chồng.
“Không… không…”
Hắn vứt ống tiêm đi. Hắn bước tới, nâng cằm cô lên. “Em sợ hãi. Em tuyệt vọng. Anh hiểu. Em làm vậy là vì con.”
Hắn lau nước mắt cho cô, một cử chỉ dịu dàng đến tàn nhẫn.
“Nghe đây, Tuyết,” hắn nói, “Ngày mai, anh sẽ đi. Và anh sẽ đem tất cả bọn họ trở về. Cả cha mẹ em. Cả Thiên Hải. Cả Bảo Trân.”
“Không! Anh sẽ chết!”
“Anh là Dương Hạ Vũ,” hắn nhếch mép, con quỷ kiêu ngạo đã trở lại. “Không phải Mặc Nghiêm, cũng không phải bất cứ thằng chó nào, có thể giết được anh.”
“Anh hứa chứ?” cô níu lấy hắn.
“Anh hứa.”
Hắn ôm cô. Thật chặt. Như thể đây là lần cuối cùng. Và trong đêm đó, không ai trong hai người họ ngủ. Họ chỉ im lặng ôm nhau, lắng nghe nhịp đập hoảng loạn của trái tim đối phương, chờ đợi một bình minh đẫm máu.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận