Chương 73

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 73

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Sắc mặt Nhiếp Tu Tề lạnh nhạt, gỡ bàn tay đang bám trên cổ mình của cô xuống, đặt chúng yên ổn ở hai bên người cô. Anh cắn chặt răng, mới vừa tống được tên họ Trương đi, giờ lại có một tên họ Cố khác. Người phụ nữ trên giường không chịu nằm yên mà cứ cọ tới cọ lui lên eo anh.

Cô say rồi, đêm nay anh không định làm gì cô cả. Thế nhưng cô lại rất nhiệt tình, tự leo lên đùi rồi ôm lấy eo anh, hai bên má đỏ ửng, miệng không ngừng gọi tên anh: “Nhiếp Tu Tề, anh đi xuống ngay, không được ngủ trên giường của em.”

Đi xuống?

Nhiếp Tu Tề nhướng mày, vòng tay ra phía sau lưng khống chế cơ thể cô, anh hỏi: “Bảo anh đi xuống, vậy em leo lên người anh làm gì?”

Bàn tay của người đàn ông mở rộng, dán lên làn da phía sau eo cô. Lòng bàn tay mơn trớn vòng eo của cô, xúc cảm mịn màng như miếng ngọc mỡ dê, tinh tế mê hoặc lòng người.

Người phụ nữ trên đùi nhìn chằm chằm vào anh, hai tay rời khỏi thắt lưng của anh, chuyển sang nâng mặt anh lên ngắm trái ngắm phải.

Miệng lẩm bẩm: “Để em xem xem rốt cuộc anh có phải là Nhiếp Tu Tề hay không nào”

“Sao nào, nếu không phải thì sao?”

Nhiếp Tu Tề kiên nhẫn để mặc cô nâng mặt mình quan sát, lúc này anh đã ôm ghì lấy cô, hai bầu vú của người phụ nữ trước mắt ấn lên ngực anh, khối thịt mềm mại đè ép cơ bắp rắn chắc. Thằng nhỏ phía dưới bắt đầu rục rịch, cọ vào da thịt giữa hai chân cô.

“Nếu là Nhiếp Tu Tề thì có thể ngủ trên giường của em, nếu không phải thì không được…” Cô đột nhiên buông tay, mắt nhắm lại, cơ thể đổ về phía trước, đầu đập lên hõm vai anh.

Giống như một người máy đột nhiên hết điện, không hề nhúc nhích. Mồi lửa nhưng lại không chịu dập tắt. Nhiếp Tu Tề nhéo lên da thịt trên gò má cô.

Hai khối thịt mềm mại trước ngực lắc lư, cô trốn tránh khỏi vòng tay anh, muốn thoát ra bên ngoài.

Giấc ngủ bị quấy rầy khiến cô rất khó chịu. Đợi đến khi cô hoàn toàn tỉnh táo thì đã là sáng sớm ngày hôm sau. Bên trong cơ thể được lấp đầy một cách bất thường.

Cô vừa mở mắt đã trông thấy bức tường trong phòng ngủ. Rèm cửa đóng kín mít, một cánh tay nằm vắt ngang đè lên bụng cô, còn lưng cô thì áp sát vào lồng ngực của ai đó.

Nhiếp Tu Tề đang chuyên tâm cày cấy ở phía sau. Anh dùng đầu gối mở rộng hai chân cô, trong khi thằng nhỏ ra vào không nhanh không chậm.

“Tỉnh rồi?”

Anh phát hiện cơ thể cô đột nhiên cứng đờ, tiểu huyệt nhạy cảm bắt đầu co rút, đâm vào vài cái, dâm thủy càng trào ra nhiều hơn. Sau mấy cú công kích đó, bên trong cô càng lúc càng ẩm ướt, anh ngay lập tức biết rằng cô đã tỉnh.

Nhân lúc cô còn chưa tỉnh anh liền đâm vào trong, Nhiếp Tu Tề làm chuyện đó rất thuận lợi. Kế hoạch của anh vốn là đâm cho cô phải tỉnh ngủ mới thôi. Anh kiên nhẫn nhìn khuôn mặt cô chuyển từ trạng thái yên tĩnh ngủ say sang đến cau mày rên rỉ, tiếp theo đó cơ thể cô phản ứng mạnh hơn, cuối cùng là tỉnh giấc.

Anh chỉ nói ra hai chữ này, động tác không những không dừng lại mà còn trở nên mãnh liệt hơn, anh không nói thêm gì nữa, ấn cô xuống ván giường rồi bắt đầu đâm rút mạnh liệt cả trăm cái, cuối cùng xuất tinh vào bụng cô.

Sau khi dương vật mềm xuống anh mới khoác áo ngủ rồi xoay người rời giường đi tới phòng tắm. Tiếng đóng cửa truyền ra từ phía phòng tắm.

Đàm Trinh Tịnh vẫn làm tổ trong chăn. Cô cảm thấy tâm trạng của anh hôm nay có chút kỳ quái, không nhiệt tình như mọi khi. Sau khi hai người tắm rửa xong xuôi và ngồi vào bàn ăn, loại cảm giác này càng trở nên rõ ràng.

Đàm Trinh Tịnh cắn một miếng bánh mì, đưa mắt nhìn về phía Nhiếp Tu Tề. Nhiếp Tu Tề cụp mắt tập trung ăn uống, tay nắm chặt tách cà phê.

“Anh làm sao vậy? Sao không nói lời nào.” Đàm Trinh Tịnh không nhịn được cất tiếng hỏi.

Nhiếp Tu Tề nâng mắt nhìn về phía cô.

Trên gò má cô vương một sợi tóc đen, búi tóc lỏng lẻo, ngón tay anh khẽ động nhưng kiềm chế lại, không vươn tay chỉnh lại tóc giúp cô.

Anh đặt tách cà phê xuống, cười như không cười nói: “Anh nói cái gì mới được? Nói tối qua em uống say rồi ôm ghì lấy anh à?”

Đàm Trinh Tịnh sửng sốt, cô nhớ tới tối qua mình và Văn Hinh có uống một chút bia, sau đó cô không còn biết gì hết, khi tỉnh lại thì đã ở trong nhà. Nhiếp Tu Tề đã đưa cô về sao?

Chẳng lẽ tối qua mình thật sự đã uống say khướt rồi mượn rượu làm càn sao? Gò má cô đỏ bừng, lúng túng nói: “Em đã làm gì vậy? Dọa anh sợ rồi sao?”

Nhiếp Tu Tề bình tĩnh nhìn cô, chắc chắn rằng cô không nhớ gì về chuyện tối hôm qua cả.

Anh không muốn nói cho cô biết tên họ Cố kia đang ngấp nghé cô. Vốn dĩ hai người họ không có gì, nhưng nếu để sinh ra tia lửa điện thì không tốt chút nào.

Bình luận (0)

Để lại bình luận