Chương 73

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 73

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Trong phòng truyền đến âm thanh uy nghiêm tức giận của người đàn ông trung niên.

“Không phải nói lần sau sẽ không sao sao, tao tới dạy mày một biện pháp, chém chân cô ta đi.”

Lê Đông run run thu hai chân lại, đè xuống dưới thân thể, co quắp bất an mà nghiêng người ngồi quỳ trên mặt đất, nơm nớp lo sợ nhìn lên thiếu niên tĩnh mịch nặng nề trước mặt.

Khương Từ Niên đi về phía cô, mỗi một bước chân đều như đang nện lên đầu quả tim của Lê Đông.

anh đi đến không hề do dự, trấn áp lại ánh mắt chân thành chăm chú của cô, sợ hãi chồng chất với tiếng hít thở ngừng lại của Lê Đông, diện mạo thanh tú anh tuấn mà dịu dàng của anh, lại có một ngày khiến cô sợ hãi đến mức không chịu được mà phát run.

Dấu tay sưng đỏ đã hoà vào trong làn da, hiện lên màu tím loang lổ.

Một cái tát kia trên khuôn mặt anh thật sự nặng tay, Lê Đông thậm chí còn tưởng tượng được anh bị đánh đến ngày qua đi, rách nát mà lại quý hiếm dung nhan, thế nhưng lại cảm thấy đẹp đến mức không gì sánh kịp, như là sẽ quyết tâm cam lòng chịu chết.

Anh không có bất luận do dự nào mà cong lưng, đi nhặt con dao trên mặt đất kia.

“Đừng mà!” Lê Đông khóc thút thít lắc đầu, trong hoảng loạn giọng lại kêu đến mềm nhẹ vô cùng, bị gió thổi qua liền tan, giọng nói cũng nghẹn. Chỉ sợ là cô cực lực khóc thảm thiết đến cổ họng cũng bị sưng, cũng bị hơi thở khủng bố áp lực đến thở không nổi.

Lê Đông lặp lại, cô nhìn không rõ mặt người đàn ông phía sau Khương Từ Niên, cùng đường bí lối mà lại hướng anh xin tha.

“Chú ơi… Xin chú, cháu cầu xin chú!”

“Đừng chém đứt chân cháu, tôi cầu xin các người! Đừng như vậy với tôi, tôi mới mười sáu tuổi, ô…”

Lê Đông lui về phía sau khó khăn mà động đậy, bởi vì sợ hãi mà không có sức mà giằng ra. Cô “Oa” một tiếng, làm càn gào khóc thật to, ý định dùng tiếng gào khóc che giấu hết thảy chân tướng.

“Khương Từ Niên, Khương Từ Niên.”

Âm thanh của thú non, chỉ có lúc kêu cứu trong nháy mắt mới nghe thấy thư thái như thế.

Quý Xương Duệ không tiếng động mà cười, ông bao nhiêu lâu rồi không nghe được tiếng xin tha rõ ràng thực lòng như thế.

Quả thật là con ông, tuy rằng nuôi dạy không tốt, nhưng chung quy là trong cơ thể vẫn chảy dòng máu của ông. Loại cảm giác có người kế tục này, cũng chỉ có vào lúc này mới có thể khiến ông cảm thấy sung sướng.

Hai chân Lê Đông bị cô đè dưới mông, cô ngồi trên cẳng chân, vừa run rẩy, vừa khóc thét.

Dao phay nặng trĩu nằm trong khớp ngón tay trắng bệch của nam sinh, gân xanh uốn lượn theo mu bàn tay một đường xoay quanh, Lê Đông gắt gao nhìn chằm chằm con dao kia, đã quên đi nhìn mặt Khương Từ Niên.

Khi con dao kia rơi xuống cô liền gào khóc, mũi dao màu bạc phản xạ lại ánh sáng có vẻ cực kỳ sắc bén, mặt dao độc ác bị ánh đèn rọi lên, lung lay trước mắt, hoa mắt kinh tâm.

Đau đớn trong dự kiến lại xuống dốc trên đùi của cô.

Khương Từ Niên dùng chuôi dao hung hăng hướng phía sau cổ cô, giọng nói của Lê Đông trong phút chốc mất tiếng, nghẹn lại trong căn phòng yên tĩnh, tiếng khóc liệt phế trong nháy mắt biến mất.

Khương Từ Niên cúi đầu, xoay người, tiếp nhận ánh mắt soi xét của cha, trong không khí chỉ tràn ngập sự bất thường, khiến người hít thở không thông.

Lê Đông từ trong ác mộng mà bừng tỉnh.

Cô đột nhiên trợn mắt, trước là đi sờ xem hai chân của mình còn ở đây không.

Hoàn cảnh trước mắt đã sớm thay hình đổi dạng, Lê Đông lại hồn nhiên không biết gì, xốc chăn lên, nhìn đến hai chân hoàn hảo không tổn thương gì dưới áo sơ mi trắng, không có bất kỳ vết sẹo nào, ác mộng cứ nghĩ tới khiến cô suýt chút nữa mừng quá mà bật khóc.

Vẫn tốt không có việc gì.

Cô may mắn mà vuốt ve hai chân, vùi đầu vào đầu gối, không đợi cảm xúc hoàn toàn bình tĩnh lại thì bên cạnh truyền tới âm thanh.

Bình luận (0)

Để lại bình luận