Chương 73

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 73

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Đầu dây bên kia lập tức truyền đến lời khiển trách của một nam trung niên.

“Còn muốn làm thí nghiệm chết tiệt của mày bao lâu nữa! Nếu không trở về kế thừa lại giang sơn của tao, ông đây chết cho mày vừa lòng!”

Phong Nghị vẫn như cũ ôm đầu, khinh thường mà phát ra một tiếng cười nhạt.

“Thừa kế giang sơn? Ông sợ người khác không biết ông đang làm những chuyện đen tối nào hay sao, còn dám đe dọa tôi. Hay tôi đến cục cảnh sát báo án nhé, cũng không phải là ý tồi!”

“Tao đúng là nuôi ong tay áo! Mày đi báo án thử xem, có cục cảnh sát nào dám động đến một sợi lông tơ của tao? Ông đây đã đi trước một bước hối lộ chúng hết rồi.”

Phong Nghị cau mày cáu kỉnh nói:

“Không bao giờ tôi đi kế thừa sản nghiệp của một tên buôn thuốc phiện cả, đừng quấy rầy tôi, thí nghiệm tôi tạo ra khẳng định còn tốt hơn ông gấp vạn lần! ”

Người đàn ông trầm mặc trong chốc lát, ngay sau đó lên tiếng châm chọc.

“Nhóc con, nói một đằng làm một nẻo. Tao nghe nói mày đã nhờ người lấy từ chỗ tao một ít morphine, vậy mà còn dám nói không nghĩ đến chuyện kế thừa? Đừng vì sĩ diện mà chối bỏ máu mủ. Lúc trước, chúng ta mâu thuẫn đều vì lợi ích của bản thân, bây giờ và về sau, tao vẫn là ba của mày, lão gia như ta đây ắt hẳn phải để tâm đến con trai mình, còn không mau trở về thừa kế?

“Con trai mà để mặc cha mình cố thủ tại chỗ này, Giang Dã Sâm nhất định sẽ đem ta bắn chết. Hắn ta hiện tại đã chặn đứng tất cả các nguồn hàng phía bên mình, tao lấy cái gì để giao cho các mối hàng đây ! ”

Nói còn chưa dứt lời, điện thoại đã bị anh ta ngắt không chút lưu tình.

Phong Nghị cắn cắn nắp bút, cúi đầu tiếp tục ghi lại dữ liệu, viết viết xóa xóa. Anh ta muốn chắc chắn rằng không có gì sai sót. Cần thiết thì mỗi ngày sẽ thôi miên một lần, như thế mới có thể hoàn thành việc nghiên cứu thôi miên vĩnh cửu này, đó mới là cái chính.

Nhìn thời gian trên đồng hồ, đã đến thời điểm, ba ngày rồi không đến biệt thự của Giang Dã Sâm, không biết hiện tại hắn thế nào.

Một thẻ SIM khác đã được lắp vào điện thoại di động, gần một trăm cuộc gọi nhỡ xuất hiện.

Nhìn ghi chú là Lý Vân, anh ta liền đã hiểu.

Bộ dạng này, là thất bại rồi, rốt cuộc tên kia dùng biện pháp gì, lại phá giải được thuật thôi miên?

Phong Nghị còn đặc biệt dặn dò Lý Vân không được nói lung tung, ở trước mặt hắn không được phép nói Giang Dã Sâm bị điên rôi, nếu muốn chữa khỏi hẳn bệnh, nhất định phải phối hợp với tinh thần ảo tưởng của hắn.

Đây chắc chắn là một lý do hoàn mỹ, khẳng định không phải là Lý Vân phá giải thuật thôi miên cho Giang Dã Sâm, vậy chứng tỏ, là chính lý trí của hắn đã thực sự thức tỉnh.

Phong Nghị thở dài, cầm bút chì lên, ghi lại một đường kẻ ngang khác bị hỏng trên cuốn sổ, cuốn sách tràn đầy những ký tự, tiếp tục ngồi thống kê lại.

Thống kê xong thì trời đã là rạng sáng, Phong Nghị đứng dậy cầm một chiếc cốc màu trắng xuống bếp ở lầu một lấy nước.

Biệt thự tổng cộng có ba tầng, tầng một là phòng thí nghiệm, ngoài khu sinh hoạt trong căn biệt thự này còn có một nơi để giải trí.

Phong Nghị mặc bộ đồ ngủ rộng thùng thình màu xám, trên tay cầm ly sứ chưa nước, bước lên lầu hai.

Đến một căn phòng ở hành lang trong cùng, nhẹ nhàng đẩy, cửa mở.

Bên trong máy móc phát ra những tiếng vo ve yếu ớt, đèn báo nhấp nháy ánh sáng xanh, căn phòng tối om, rèm cửa đóng chặt, chỉ có một người đang ngồi gục đầu trên ghế.

Cánh tay xây xát toàn là vết máu, tay chân bị xiềng xích gắt gao trói chặt, không thể động đậy.

Nghe được động tĩnh, liền bắt đầu gian nan hô hấp, không còn sức lực ngẩng đầu lên.

Phong Nghị đi tới trước mặt người kia, uống một ngụm nước, dùng ngón tay nâng cằm anh ta lên, gương mặt kia, đúng là Cận Trần.

Bình luận (0)

Để lại bình luận