Chương 73

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 73

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Khí trời ấm dần lên, những cơn gió lạnh buốt của mùa đông đã nhường chỗ cho nắng vàng rực rỡ. Tại Ottawa, hoa tulip đua nhau khoe sắc, biến cả thành phố thành một biển hoa rực rỡ. Từng con phố, ngõ nhỏ đều tràn ngập hương hoa thơm ngát và tiếng cười nói vui vẻ của người dân đón chào lễ hội.
Buổi trưa hôm đó, sau khi Phó Hoành ra ngoài giải quyết công việc, Tinh Thần lang thang đến hiệu sách rồi ghé qua công ty B&B thăm người bạn cũ.
“Oh my God! Sissi thân yêu, là cậu thật sao?” Marri hét lên sung sướng, lao từ trên lầu xuống ôm chầm lấy cô bạn thân đã lâu không gặp. Hai cô gái ngồi bên nhau cả buổi chiều, tíu tít đủ chuyện trên trời dưới biển. Marri khoe chiếc nhẫn đính hôn lấp lánh, kể về đám cưới sắp tới với Peter. Nhìn nụ cười hạnh phúc của bạn, Tinh Thần cũng thấy lòng mình nhẹ nhõm đi phần nào, tạm quên đi những lo âu đang đè nặng.
Khi Tinh Thần lái xe trở về khu căn hộ, trời đã ngả sang chiều muộn. Cô dừng bước trước cổng, ngạc nhiên khi thấy một chiếc xe lạ đỗ ở đó. Bên cạnh xe là một người đàn ông lớn tuổi, dáng vẻ đạo mạo, nghiêm nghị nhưng đôi mắt lại toát lên vẻ hiền từ. Ông ta mặc bộ vest kiểu cũ, chỉnh tề và lịch sự, đang đứng đợi ai đó.
Nhìn thấy cô, ông mỉm cười thân thiện rồi bước tới: “Cổ tiểu thư, xin chào. Ta họ Phó.” Ông khẽ cúi đầu chào. “Ta là cha nuôi của A Hoành.”
“A… Cháu chào bác.” Tinh Thần luống cuống đáp lễ. Trong đầu cô lập tức hiện lên hình ảnh vị quản gia già trung thành của Cổ Gia mà cô từng nghe nói đến.
Mời ông vào nhà, Tinh Thần pha một ấm trà thơm. Phó quản gia ngồi trên sofa, phong thái điềm tĩnh, ung dung. Ông nhấp một ngụm trà, rồi đặt tách xuống, nhìn thẳng vào cô: “Mời ngồi, Cổ tiểu thư. Ta có chuyện quan trọng muốn nói với cô.”
Tinh Thần ngoan ngoãn ngồi xuống đối diện, hai tay đan vào nhau đầy căng thẳng.
“Ta đọc báo mới biết A Hoành đã kết hôn. Nhưng ta không ngờ, người nó chọn lại là cô.” Ông thở dài, ánh mắt có chút phức tạp. “Nói đúng hơn, ta không nghĩ nó sẽ cưới con gái nuôi, hay nói toạc ra là con gái ruột của kẻ thù – Cổ Thế Xương.”
“Cháu xin lỗi…” Tinh Thần cúi đầu, lí nhí. Cô cảm thấy mình như một tội đồ vô tình bị kéo vào ván cờ hận thù này.
Gương mặt nghiêm nghị của Phó quản gia giãn ra đôi chút, ông nhìn quanh căn phòng được bài trí ấm cúng, giọng trầm xuống: “Cô có biết không? Ngôi nhà mà hai đứa từng ở tại Đài Loan, thực ra là nhà cũ của cha mẹ A Hoành để lại. Nó đã lớn lên ở đó cho đến khi gia đình phá sản. Mấy năm trước, khi từ Canada trở về, việc đầu tiên nó làm là mua lại căn nhà ấy.”
Tinh Thần sững sờ. Thảo nào hắn lại quen thuộc từng ngóc ngách, từng gốc cây ngọn cỏ trong khu vườn đó đến thế. Hóa ra, đó là nơi chôn rau cắt rốn, nơi lưu giữ những ký ức tuổi thơ đau thương của hắn.
“Chuyện quá khứ, ta đoán với tính cách lầm lì của A Hoành, nó sẽ không bao giờ hé răng nửa lời. Nhưng chắc hẳn cô đang rất thắc mắc, rốt cuộc giữa nó và cha cô có thâm thù đại hận gì mà khiến nó phải tàn nhẫn đến vậy?”
Tinh Thần ngập ngừng gật đầu. Đó là câu hỏi lớn nhất đang giày vò cô.
Phó quản gia lấy từ trong chiếc cặp da cũ kỹ ra hai tờ báo đã ố vàng theo thời gian, đặt lên bàn trước mặt cô. “Cô hãy xem cái này đi.”
Tinh Thần run run cầm lên. Dòng tít lớn đập vào mắt cô như một cú búa tạ: “Rạng sáng ngày 4/6, Chủ tịch Tập đoàn Viễn Hành – Trình Viễn Phàm nhảy lầu tự sát sau khi tuyên bố phá sản…”
Tờ báo thứ hai còn kinh khủng hơn: “Chiều ngày 6/6, vợ của ông Trình Viễn Phàm là bà Hứa Huệ Nhã uống thuốc độc tự vẫn theo chồng. Bà Trình khi đó đang mang thai 5 tháng…”
Sống lưng Tinh Thần lạnh toát. Cô không dám đọc tiếp, nhưng giọng nói già nua, bi ai của Phó quản gia vẫn vang lên đều đều, kể lại bi kịch đẫm máu năm xưa.
“Một nhà bốn người, chỉ trong vài ngày chết mất ba mạng. Đứa con trai 12 tuổi bơ vơ không nơi nương tựa, bị đưa vào cô nhi viện. Đứa trẻ đó chính là A Hoành.”
“Kẻ đã đẩy gia đình Trình gia vào bước đường cùng, kẻ đã rắp tâm chiếm đoạt tài sản, đẩy cha nó đến chỗ chết, ép mẹ nó quyên sinh, chính là Cổ Thế Xương – cha ruột của cô.”
Từng lời, từng lời của ông lão như những mũi kim châm vào tim Tinh Thần. Cô bàng hoàng, chết lặng. Hóa ra, người cha mà cô vẫn gọi, dù lạnh nhạt nhưng vẫn là máu mủ, lại là một kẻ sát nhân giấu mặt, một con quỷ dữ đội lốt doanh nhân thành đạt. Còn người đàn ông đầu ấp tay gối với cô, người đã hành hạ cô nhưng cũng yêu thương cô, lại là nạn nhân bi thảm nhất của tội ác đó.
“Cô bảo A Hoành phải làm sao? Bảo nó buông tha ư? Máu nợ phải trả bằng máu. Cô là người đứng giữa, cô sẽ chọn bên nào?”
Câu hỏi của Phó quản gia treo lơ lửng trong không trung, nặng tựa ngàn cân, đè nát trái tim vốn đã mong manh của Tinh Thần.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận