Chương 73

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 73

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Bây giờ tôi phải ra ngoài một chuyến, cô ở nhà nhớ yên phận, những gì không nên nói thì đừng nói. Nếu bước chân ra khỏi cánh cửa này thì tôi sẽ chặt chân cô, hiểu chưa?”

Hắn mặc lại quần áo, đeo thắt lưng, liếc mắt nhìn cô cười một cái. Cần phải đóng giả thành nhân cách hèn kém kia, một tên hiền lành nhu nhược thì mới có thể thoát khỏi tai mắt của đám người nhà họ Tịch.

Hoa Cẩn ho khan vài cái, thấy hắn sắp rời đi thì chật vật bò dậy.

“Tịch Khanh Liêu, đối với anh, em chỉ là một vật chứa có phải không?”

Tịch Khanh Liêu đang đi giày, nghe thấy cô hỏi thì quay đầu nhìn lại. Hoa Cẩn đang quỳ rạp trên mặt đất, nước bọt theo khóe miệng chảy ra, bên dưới còn đầy dâm thủy và tinh dịch, trông dâm loạn và dơ bẩn đến cực điểm.

Hắn khẽ nở nụ cười vô cùng dịu dàng, nhưng Hoa Cẩn nhìn rõ được sự giả bộ của hắn.

“Ngoại trừ việc này thì cô nghĩ mình còn giá trị nào khác à?”

“Chờ đến khi tôi nắm quyền điều hành nhà họ Tịch thì tôi sẽ khiến cho bọn họ sống không bằng chết. Đối với tôi, cô chẳng là cái thá gì cả, chỉ là một phế vật thôi, chẳng làm được gì. Nhưng tôi sẽ không giết cô đâu, tôi sẽ để cô sống, để cô nhìn người đàn ông cô yêu thương chết như thế nào!”

“Ngoài uy hiếp em ra thì anh không làm được việc gì khác à? Anh có còn là đàn ông không?”

Tịch Khánh Liêu không nhanh không chậm đi giày vào.

“Tạm thời không tính toán với cô, chờ tôi trở lại thì cô xong đời rồi.”

Sống lưng Hoa Cẩn lạnh toát, sắc mặt tái nhợt như tờ giấy.

Tịch Khánh Liêu mở cửa ra ngoài.

Chờ khi Tịch Khánh Liêu đi rồi, Hoa Cẩn mới vội vàng đi vào nhà tắm súc miệng, sau đó tìm cách rời khỏi đây.

Cô nhìn từ trên cửa sổ xuống, ngoài cổng có mấy người vệ sĩ đang canh gác, biệt thự này có hàng rào bằng lưới sắt, có lẽ là nhiễm điện để tránh người khác đột nhập, cũng không để cô thoát ra.

Cô cẩn thận dò xét từng gian phòng, đây là địa ngục trần gian, không có bất cứ thiết bị liên lạc nào, muốn ra ngoài chỉ có thể dựa vào Tịch Khánh Liêu, nhưng hắn chính là người không muốn cô ra ngoài.

Hoa Cẩn ngồi bên cạnh cửa sổ, chống tay lên cửa, ánh mắt đầy khát vọng. Con đường phía trước đã bị cây xanh che khuất, con đường đến với tự do của cô càng lúc càng xa.

Đứa bé trong bụng không phải thứ cô thực sự mong muốn, nếu như Tịch Khánh Liêu không thả tự do cho cô thì cô giữ lại đứa bé này cũng chẳng có ích lợi gì.

Người đàn ông ra ngoài chưa tới ba tiếng đã trở về. Hắn cầm theo một đống tư liệu liên quan đến gia sản nhà họ Tịch, tiện tay ném lên trên bàn.

Ông già kia muốn hắn thừa kế công ty, học mấy thứ này, chuyện này vừa vặn hợp ý hắn. Chờ khi hắn uống cạn máu của ông ta thì có thể hoàn toàn giết chết người nhà họ Tịch!”

“Cút ra đây cho tôi! Trốn đi đâu rồi?” Hắn vừa cởi cúc áo sơ mi vừa hét về phía tầng hai.

Hoa Cẩn từ trong phòng ngủ bước ra, cúi đầu nhìn hắn qua lan can.

“Không phải tôi đã bảo cô mặc tạp dề rồi à?” Tịch Khánh Liêu ngồi phịch xuống ghế, hai chân vắt chéo: “Xuống nấu cơm đi! Nhanh lên!”

Cô bám cầu thang đi xuống, vào trong phòng bếp mở tủ lạnh, lấy chiếc tạp dề màu hồng mặc vào.

Nhưng điều hắn thực sự mong muốn là cô chỉ mặc mỗi chiếc tạp dề này chứ không mặc thêm quần áo nào nữa.

Hoa Cẩn không biết làm cơn mên chỉ có thể nấu một bát mì đơn giản.

Tịch Khánh Liêu ném đôi đũa cho cô: “Cô ăn trước.”

Hắn sợ cô sẽ hạ độc. Hoa Cẩn nhặt đũa lên, ăn một miếng mì. Tịch Khánh Liêu nhìn thấy mới bắt đầu ăn, nhưng vừa ăn một chút đã hất tung tô mì.

“Chó cũng không thèm ăn cái này!”

“Xin lỗi.”

Cô nhẫn nhục chịu đựng, Tịch Khánh Liêu nhìn thấy dáng vẻ ngoan ngoãn của cô thì cũng không làm khó cô nữa. Hắn vào phòng tắm rửa sạch sẽ, sau đó mặc quần dài lên giường ngủ.

Hoa Cẩn dọn dẹp bát đũa, rửa chén bát, cởi tạp dề, cởi dép rồi đi chân trần lên lầu.

Mỗi bước đi đều vô cùng nhẹ nhàng.

Cô bước vào phòng tắm, thấy chiếc áo khoác của hắn vắt bên ngoài thì nhanh chóng nhặt lên.

Không có điện thoại.

Cô lại rón rén vào phòng ngủ, run rẩy thò tay vào trong túi quần hắn tìm kiếm. Mỗi một động tác của cô đều vô cùng nhẹ nhàng, trái tim cũng đập thình thích.

Cô không dám dùng sức, cố gắng nhẹ nhàng nhất có thể.

Bình luận (0)

Để lại bình luận