Chương 73

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 73

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Qua cánh cửa vòm đầy hoa leo, một khung cảnh như chốn thần tiên hiện ra trước mắt. Hai bên lối đi là những hàng hoa hồng lá xanh biếc, những đóa mẫu đơn đua nhau khoe sắc tỏa hương ngào ngạt. Hành lang dài treo đầy đèn lồng đỏ, bên đình viện có bàn ghế đá và xích đu gỗ đung đưa trong gió. Hồ sen nước trong vắt nuôi đàn cá chép đỏ trắng và cá chép trường thọ bơi lội tung tăng. Ba con chim hoàng yến trong lồng trúc hót vang lảnh lót, tiếng hót lúc gần lúc xa tạo nên một không gian thanh bình, thư thái.
Càng đi sâu vào hậu viện, người hầu kẻ hạ càng lúc càng đông. Có mấy cô gái trẻ nấp sau hòn non bộ, lén lút nhìn qua khe hở của tấm màn che cửa sổ. Mấy bà tử lớn tuổi thì to gan hơn, cứ thế quang minh chính đại đứng nhìn chằm chằm. Mộ Diên liếc mắt qua, thấy bọn họ dùng khăn tay che miệng, thì thầm to nhỏ rồi cười khúc khích, không biết là đang bàn tán điều gì.
“Chẳng lẽ mấy người đó chưa từng thấy em bao giờ hay sao? Em cứ có cảm giác mình như Lâm Đại Ngọc bước vào Giả Phủ vậy, bị người ta soi mói như sinh vật lạ ấy.” Mộ Diên lẩm bẩm, tay lén kéo ống tay áo của Phó Hàn Sinh, da mặt cô vốn mỏng nên giờ đã đỏ bừng lên như quả gấc chín.
Sau một hồi suy nghĩ, cô bỗng bừng tỉnh, đưa tay che mặt thảng thốt: “Hay là hôm nay em dặm phấn không đều, nên bây giờ nhìn mặt em loang lổ như đít khỉ?”
Phó Hàn Sinh không nhịn được cười, liếc nhìn gương mặt cô một cái. Làn da cô sạch sẽ, trong sáng, mịn màng như phi tần vừa tắm xong nước hoa tháng sáu, ngọt ngào và mát lành, đâu có chỗ nào giống đít khỉ chứ.
“Đừng nghĩ linh tinh, mặc kệ họ đi.” Giọng hắn trầm ổn, đưa tay nhéo nhẹ cái cằm nhỏ xinh của Mộ Diên, rồi nắm tay cô dẫn thẳng đến phòng phía đông.
Vẫn chưa kịp vén rèm bước vào, Mộ Diên đã nghe thấy tiếng tụng kinh đều đều vọng ra từ bên trong, cùng với mùi hương trầm lượn lờ, thanh tịnh. Một bà tử già cất giọng lanh lảnh thông báo, rồi cung kính xốc mành che lên.
Bên trong phòng, những lư hương tinh xảo cắm đầy nhang, khói trắng bay lãng đãng khắp không trung. Người ngồi trên ghế chính vị kia không ai khác chính là Lão thái thái. Mặc dù da dẻ bà không còn hồng hào như mấy năm trước Mộ Diên gặp, nhưng thần sắc vẫn rất minh mẫn, uy nghiêm. Ở cái thời loạn lạc này, bom đạn bay đầy trời, nhưng Lão thái thái vẫn giữ cốt cách của một phu nhân quyền quý, mặc bộ đồ kiểu cũ thêu tay tinh xảo của Tô Châu.
Xung quanh giường không có nhiều người, chỉ có vài vị di thái thái đang ngồi đó, ánh mắt họ đều đổ dồn vào Mộ Diên, soi xét từ đầu đến chân. Ngoại trừ Ngũ di thái mà Mộ Diên mới gặp thoáng qua, thì hôm nay vắng mặt vị Đại thái thái ương ngạnh, khó tính kia.
Thấy Phó Hàn Sinh và Mộ Diên cùng bước vào, những nếp nhăn trên mặt Lão thái thái giãn ra, nụ cười hiền hậu nở trên môi. Bà uống một ngụm trà, vội vàng sai bà tử dâng trà, lấy ghế. Nhìn thấy gương mặt hiền lành, phúc hậu của Mộ Diên, bà vẫy tay, kéo cô đến trước mặt: “Nha đầu ngoan, mau lại đây cho bà nhìn kỹ một cái nào.”
Mộ Diên hơi ngỡ ngàng, quay đầu nhìn Phó Hàn Sinh đang thong thả ngồi uống trà trên ghế gỗ mun gần đó. Hắn chỉ nhướng mày, cười mỉm đầy ẩn ý mà không nói gì, như muốn để cô tự xoay sở.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận