Chương 73

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 73

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Mức độ thân mật ngoài dự đoán

Dẫu sao Nam Vực Vương cũng nổi danh lạnh lùng vô tình, ai cũng không tưởng tượng nổi hắn sẽ thương yêu một nữ nhân như thế nào.
“Ăn sáng chưa?” Quân Đình hoàn toàn không thèm để ý đến người còn nằm trên giường, hắn ôm con người mềm mại trong ngực mà hỏi.
“Ăn rồi.” Mỹ nhân ngoan ngoãn gật đầu.
“Ăn bao nhiêu?” Quân Đình chăm chú nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn trắng nõn của nàng, thấy nàng do do dự dự không dám trả lời, hắn hừ lạnh một tiếng: “Hửm?”
“Một… Bốn miếng…” Khương Vãn Ly vốn định nói là một chén, nhưng dưới tầm mắt đột nhiên lạnh đi của nam nhân, lá gan dám nói dối mà nàng vất vả lắm mới gồng lên được trong nháy mắt liền tan thành mây khói, nàng đành nói thật.
“Ly Nhi không ngoan.” Quân Đình coi Thương Cảnh Ngữ như không khí, không để ý chút nào mà bắt đầu dạy dỗ nữ nhân của mình ngay trước mặt hắn ta: “Ly Nhi nói thử xem, không ăn nhiều cơm thì nên phạt thế nào?”
Khương Vãn Ly khó xử nhíu chặt chân mày, Quân Đình có thể không thèm để ý có người khác đang nhìn, nhưng Khương Vãn Ly cũng không mặt dày đến mức có thể hoàn toàn không thèm để ý, nàng xoay đầu lại nhìn về phía nam nhân, có vẻ mặt như vừa bị sét đánh đang nằm ở trên giường.
Thấy nàng không chịu đáp lời, chỉ lo quay đầu nhìn về phía Thương Cảnh Ngữ, trong lòng Quân Đình dâng lên một cảm giác buồn bực khó tả, bàn tay hắn lớp vãi, vỗ một cái thật hung dữ lên cái mông nhỏ đang vểnh lên.
Cuối cùng nàng bị đau nên quay đầu lại, đối diện với gương mặt lạnh như băng của nam nhân, nàng cắn cắn môi, nhớ lại kinh nghiệm lần trước không ăn nhiều cơm nên bị phạt rồi đỏ mặt nói: “Bị chủ nhân đánh đòn, đánh mông trần…”
“Ly Nhi nói rõ ràng chút, đánh như thế nào, cũng để cho ‘đại ca’ ngươi nghe thử xem, phận thiếp thất không chịu lấp đầy cái bụng nhỏ sẽ bị chủ nhân đánh cái mông như thế nào?” Quân Đình nhấn mạnh hai chữ ‘đại ca’, câu nói khiến mặt Khương Vãn Ly đỏ tới mang tai, Thương Cảnh Ngữ nằm một bên bị buộc nghe lời thân mật giữa hai người cũng đứng ngồi không yên. Nếu vết thương của hắn ta mà lành, hắn ta nhất định sẽ cưỡi mây cưỡi gió rời khỏi cái bầu không khí làm người ta lúng túng này ngay lập tức.
“Trước tiên là tát một cái, ưm, làm nóng lên, đánh cho mông trần nóng lên…” Khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng đỏ ửng: “Sau đó, sau đó sẽ bị phạt đánh bằng thẻ tre, sẽ đánh ba mươi cái… Mỗi lần đánh xuống, phải nói ‘tiện nô biết sai rồi, lần tới nhất định sẽ ăn nhiều cơm hơn’.”
Nói xong, Khương Vãn Ly chỉ ước gì nàng có thể đào hố cho mình chui xuống, nhất định Thương đại ca sẽ cảm thấy nàng không biết xấu hổ.
Thế nhưng Thương Cảnh Ngữ không cảm thấy nàng không biết xấu hổ, trái lại hắn ta có chút vui mừng. Độ thân mật giữa Nam Vực Vương cùng A Ly vượt quá dự đoán của hắn ta, với tư cách một nam nhân đã yêu người khác sâu đậm, hắn có thể dễ dàng nhìn ra tình ý giấu sau mặt mũi lạnh như băng của Quân Đình. Nam Vực Vương Quân Đình, nam nhân tàn nhẫn lạnh lùng này, thích A Ly.
Phát hiện mới này đã trấn an hắn ta rất nhiều. Nếu là Nam Vực Vương đối xử với A Ly không tốt, mà hắn ta lại thề không bao giờ mang A Ly rời khỏi Nam Vực Vương, vậy thì hắn ta sẽ hối hận và tự trách suốt đời.
“Bản vương dẫn A Ly trở về chịu phạt, thành chủ Thương nghỉ ngơi cho khỏe.” Như là không phát hiện được vẻ thẹn thùng của Khương Vãn Ly, Quân Đình ôm lấy người nàng, thoải mái nói.

Bình luận (0)

Để lại bình luận