Chương 73

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 73

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Kiểu dáng rất đơn giản, một cái có hạt ngọc trai màu trắng, một cái có hình vuông màu xanh lam ở phía trên sợi dây.
Lục Thanh Diên cầm lấy, ra hiệu cho Thư Bắc Thu đưa tay ra.
Thư Bắc Thu ngoan ngoãn làm theo.
Bàn tay anh rất lớn, ngón tay cũng rất đẹp, Lục Thanh Diên rất thích.
Cô đeo chiếc dây buộc tóc hình vuông màu xanh lam vào tay phải của Thư Bắc Thu.
Kiểu ngọc trai thì cô trực tiếp tháo dây buộc tóc cũ ra, buộc vào đuôi bím tóc của mình.
“Nghe nói con trai đeo dây buộc tóc của con gái trên tay, tức là đã có đối tượng.”
Lục Thanh Diên chắp tay ra sau lên, ngẩng đầu nhìn anh nhẹ nhàng nói.
“Anh nhất định sẽ đeo mỗi ngày.”
Thư Bắc Thu cúi người xuống, trán chạm vào trán cô.
Hai cái trán đều rất đẹp, cũng rất nóng.
Mặt Lục Thanh Diên càng đỏ hơn, “Em phải về rồi.”
Thư Bắc Thu cười, đứng thẳng người dậy, tự nhiên đưa tay ra, “Anh về ký túc xá lấy đồ trước, rồi đưa em ra bến xe.”
Xung quanh không có mấy người, Lục Thanh Diên chớp mắt, vẫn thuận theo ý mình, vươn tay ra, “Được ạ.”
Ra khỏi nhà máy, Thư Bắc Thu cũng phải đăng ký.
Ông lão cười nhìn hai người, “Chiều nay đi chơi à? Đi ra hồ lớn chèo thuyền đi, hồ trong nhà máy của chúng ta quá nhỏ, chỉ có thể nhìn, không chèo được.”
“Lần sau rảnh rỗi nhất định sẽ đi ạ.”
Lục Thanh Diên đáp, đến cổng nhà máy, cô rút tay mình về, giải thích với Thư Bắc Thu là bên ngoài nhiều người quá, cô ngại.
Thư Bắc Thu thuận theo ý cô buông tay, lòng bàn tay hai người đều ướt mồ hôi, đều là do căng thẳng.
Ánh nắng ấm áp của mùa xuân rơi xuống người bọn họ, bóng người trên mặt đất kéo dài ra, nhìn thoáng qua, trông rất thân mật, chồng lên nhau một nửa.
Lục Thanh Diên lấy khăn tay nhẹ nhàng lau lòng bàn tay, cảm nhận được ánh mắt của người bên cạnh, cô giải thích, “Thường trên người sẽ mang theo hai chiếc khăn tay, phòng trường hợp cần thiết.”
“À.” Thư Bắc Thu gật đầu cười, “Vậy chiếc khăn tay lúc nãy em đưa cho anh, anh có thể giữ lại không?”
“Có thể. ” Khuôn mặt trắng nõn của Lục Thanh Diên vẫn còn đỏ, “Dù sao cũng chỉ là loại khăn tay bán ở Cung Tiêu Xã, rất bình thường.”
Thư Bắc Thu hơi cong môi mỉm cười, anh cảm thấy không bình thường, đây là do đối tượng anh tặng, người khác không có, anh là người đầu tiên được tặng.
“Bên kia đang làm gì thế?”
Thư Bắc Thu dẫn cô đi con đường khác để đến bến xe, đi ngang qua một nhóm người đang khiêng đá, đào mương, Lục Thanh Diên tiến lại gần anh thì thầm hỏi.
“Đang đào kênh, ” Thư Bắc Thu nghiêng đầu thì thầm đáp lại, giọng anh thật sự rất dễ nghe, Lục Thanh Diên rất thích.
“Kênh nhân tạo sao?”
“Ừ. ” Thư Bắc Thu chỉ tay về phía xa, “Đào từ đây sang bên kia, bên kia vốn có một con sông nhỏ, sau khi kênh đào xong, sẽ dẫn nước từ bên kia sang.”
Bọn họ không đứng đó xem lâu, liền tiếp tục đi về phía trước.
Cây bên đường mọc ra những cành non, trên cành non mọc ra những chùm lá xanh nhỏ, cả một vùng nở ra rất nhiều bông hoa nhỏ màu vàng nhạt, không có mùi, nhưng nhìn từng chùm một rất đẹp mắt.
Lúc đi ngang qua một Cung Tiêu Xã, Thư Bắc Thu vào mua một ít đồ bỏ vào giỏ tre, “Không dám mua nhiều, em cõng về nhà cũng mệt.”
“Không cần mua đâu.” Lục Thanh Diên nói.
“Người nhà của em chính là người nhà của anh, anh mua cho người nhà một ít đồ ăn vặt thôi, em mà khách sáo với anh, vậy anh buồn lắm đấy.” Thư Bắc Thu nghiêm túc nói.
Gió nhẹ thổi qua, thổi những lọn tóc mai bay lên má hồng của cô, giọng cô cũng trở nên thật ngọt ngào, “Buồn rồi sẽ làm sao?”
“Có lẽ là trên đường về nhà máy, vừa vuốt đầu bóng loáng, vừa khóc hu hu.” Thư Bắc Thu thở dài.
Lục Thanh Diên cười đến mức cúi người xuống, bím tóc dày rũ xuống trước ngực đầy đặn của cô.
Thư Bắc Thu cũng cười, tiến lên đỡ cô.
Bọn họ vừa đi vừa nói chuyện, rõ ràng cảm giác chưa bao lâu, mà bến xe đã hiện ra trước mắt.
Thư Bắc Thu mím môi, “Lần đầu tiên anh thấy con đường này ngắn quá.”
Lục Thanh Diên đứng bên cạnh anh nhìn anh một cái rồi cười nhẹ, “Sau này còn dài lắm.”
“Cũng đúng.” Thư Bắc Thu cũng cười, “Còn rất dài.”
Anh cởi giỏ trẻ trên lưng xuống cầm trong tay, tìm được xe buýt về thị trấn bọn họ, lên xe đưa cho chị thu tiền một hào.
Từ thị trấn của bọn họ đến huyện, người lớn là giá này.
“Một mình à?” Chị thu tiền hỏi.
“Ừ.” Thư Bắc Thu gật đầu.
Anh tìm một chỗ đặt giỏ tre xuống, nhìn Lục Thanh Diên ngồi xuống, Thư Bắc Thu cũng không xuống xe, mà thuận thế ngồi xuống bên cạnh cô.
“Anh làm gì vậy?”
Lục Thanh Diên liếc nhìn chị thu tiền và những người khác trên xe, che miệng nhỏ giọng hỏi anh.
“Chưa đến giờ khởi hành mà, ” Ý đồ của Thư Bắc Thu vô cùng rõ ràng, không hề nao núng, cười với chị thu tiền.
Chị thu tiền cũng nhìn ra rồi, hai người này là đối tượng của nhau, chị ấy cười rồi nói, “Lát nữa đông người, cậu phải xuống xe nhường chỗ đó.”
“Vâng, cảm ơn chị.” Thư Bắc Thu đáp lại.
Lục Thanh Diên chỉ cảm thấy mặt nóng bừng bừng, không dám nhìn mặt chị thu tiền và những người khác trên xe.
“Xấu hổ à?”
Thấy cô mặt đỏ bừng, Thư Bắc Thu cười híp mắt, tiến lại gần thì thầm vào tai cô hỏi.
“Ừ.”
Lục Thanh Diên bịt tai lại, ánh mắt của Thư Bắc Thu rơi vào ngón tay cô, cảm giác tay cũng đỏ theo.

Bình luận (0)

Để lại bình luận