Chương 73

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 73

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Cuối tuần phải đổi studio.” Thẩm Thư Lạc cầm lấy đôi tay hơi lạnh của cô, thấp giọng nói, “Có yêu cầu gì cũng phải nói cho anh biết, còn nữa, em muốn anh bất kỳ lúc nào cũng được. Em phải nhớ kĩ.”
Nói không cảm động là nói dối, đặc biệt ánh mắt vô cùng quan tâm săn sóc của anh. Trong một khoảnh khắc, Lâm Tiêu Tiêu quả thực muốn đem hết thảy sự thật đều nói cho anh, chính là khi cô mới hơi hơi hé miệng, phía sau liền vang lên thanh âm chua loét của Tiêu Nhạc.
“Ồ thật trùng hợp nha!.” Tiêu Nhạc như âm hồn đứng ở ngay phía sau bọn họ. Hắn ra vẻ ấm ức mà lao vào dụi dụi vào lòng Lâm Tiêu Tiêu, lén lút ủn ủn Thẩm Thư Lạc ra xa một chút.
“Tiêu Tiêu bảo bối, dạo gần đây anh bận đến chân không chạm đất, chỉ tiện nghi cho tên mặt trắng Thư Lạc này, em đừng bị bề ngoài của hắn lừa gạt. Chính hắn gây khó dễ để anh không xong được việc, không có cách nào về với em cả! Huhu! Thật tội nghiệp anh mà!”
Không ai giành nói với hắn mà, hắn không cần nói nhiều như vậy đâu. Lâm Tiêu Tiêu đầu đầy gạch đen, vỗ vỗ con người đang vờ vịt khóc lóc, kĩ thuật diễn xuất kém cỏi, Tiêu Nhạc. Bầu không khí đang tốt đẹp bị hắn phá hư đến không còn một mảnh, Lâm Tiêu Tiêu chỉ biết thở dài.
Nhân lúc hai người không để ý, Thẩm Thư Lạc liên tiếp nhắn mấy cái tin nhắn. Tiêu Nhạc đang hí hửng tối nay được ôm người đẹp ngủ, chưa được bao lâu liền vỡ mộng. Điện thoại hắn reo lên liên tục, reo lần nào hắn ấn tắt lần đó, đối phương vẫn chưa bỏ cuộc, gửi tin nhắn đến. Tiêu Nhạc vốn không muốn nghe điện thoại, nhưng vô tình đọc được mấy dòng chữ hiển thị trên màn hình, mặt trở nên lúc trắng lúc xanh.
“Thẩm Thư Lạc, tôi không đội trời chung với cậu!”, tên khốn dám tung tin đồn hắn nửa đêm mò mẫm tới biệt thự của Thẩm Thư Lạc, còn kèm ảnh chụp nữa. Đúng là hắn mò mẫm mà đến, nhưng đâu phải vì gặp tên mặt trắng này. Tức chết tiểu thịt tươi khả ái rồi!
Tiễn ông thần Tiêu Nhạc đầy bụng oán khí mà không có chỗ xả rời đi, Lâm Tiêu Tiêu tự nhiên có chút thở phào nhẹ nhõm, Tiêu Nhạc là kiểu người không hề biết hai chữ tiết chế viết thế nào, thật sự là cô vẫn chưa sẵn sàng cho lắm.
Buổi tối, Lâm Tiêu Tiêu đương nhiên ngủ cùng giường với Thẩm Thư Lạc, nơi này không có người ngoài, không cần giả mù sa mưa tránh tị hiềm cái gì. Lần này ngoại trừ đem theo ví tiền, cái gì cũng không mang, quần lót cũng là do trợ lý của anh mua giúp. Đến nỗi áo ngủ chính là áo sơmi của anh. Vì để không lộ liễu quá, cô còn cố ý chọn chiếc màu xanh biển.
Anh ôm cô suốt một đêm, cái gì cũng không làm.
Ngày hôm sau, Lâm Tiêu Tiêu trở lại tiểu khu đã là bốn giờ chiều. Ngước nhìn khu nhà, cô thở dài trong lòng: Cuối cùng đã trở về rồi.
Một hơi bò lên lầu, xa xa thấy có thân ảnh đang ngồi ở trước cửa nhà, lúc đầu cô còn tưởng rằng Doãn Xuyên lại tới làm nũng, đến gần mới phát hiện, hoá ra là Phó Hi.
Nghe được tiếng bước chân, Phó Hi ngẩng đầu lên. Sắc mặt của anh nhìn qua thật tiều tụy, trên cằm nổi một đám râu. mặt đất chất đầy tàn thuốc nhiều không đếm nổi, không biết rốt cuộc anh đợi ở chỗ này bao lâu.
Bốn mắt nhìn nhau, Lâm Tiêu Tiêu tức khắc có cảm giác muốn trốn.
Phó Hi đứng lên, động tác có chút lảo đảo, thấy thế, Lâm Tiêu Tiêu ngay lập tức giơ tay đỡ lấy. Anh thuận thế giữ chặt cánh tay của cô, đem cả người cô túm vào trong lòng ngực.
Lâm Tiêu Tiêu cho rằng anh sẽ rất tức giận chất vấn cô đi đâu, không nghĩ tới chỉ nghe thấy một tiếng nói khàn khàn: “Em đã trở lại.”
“Vâng……”
Trên người anh ngập ngụa mùi thuốc lá, có chút muốn sặc. Lâm Tiêu Tiêu nhịn không được ho khan vài tiếng, đẩy đẩy, muốn anh buông ra, Phó Hi lại như cũ ôm chặt chẽ gấp gáp, phảng phất như chỉ cần buông lỏng tay, cô lại sẽ biến mất vậy.
Lâm Tiêu Tiêu đành dùng tay che lại cái mũi: “Đừng đứng ở đây nữa , chúng ta vào nhà nói đi.”
Phó Hi lúc này mới buông cô ra.
Chính là tới phiên cô mở túi xách, lại không tìm được chìa khóa…… Quả thật bên trong chỉ có ví tiền, cô chẳng đem theo gì khác.
Cô mờ mịt mà ngẩng đầu nhìn anh.
Phó Hi yên lặng lấy di động ra, cô cho rằng anh gọi điện thoại cho người mở khóa, không ngờ, khi điện thoại thông, anh lại nói: “Trần đội, giúp tôi hủy bỏ bản án đi, đã tìm được người rồi.”
“Anh báo cảnh sát?” Mặt cô đầy ý không thể tưởng tượng nổi.
Phó Hi trầm mặt, nhìn cô chăm chú, không hề có chút ý tứ đùa giỡn: “Trễ thêm một ngày, em sẽ thấy thông báo tìm người dán đầy đường.”
Lâm Tiêu Tiêu: “……”

Lâm Tiêu Tiêu dùng di động của Phó Hi gọi điện thoại cho Lâm Bạch Thuật. Chỉ khi nào cần giúp đỡ thì cô mới có thể thập phần nịnh nọt mà gọi hắn một tiếng anh trai.
“Anh trai, em quên mang chìa khóa, anh có thể…” mới nói đến một nửa, đã bị cơn tam bành của Lâm Bạch Thuật nổi lên, đánh gãy: “Con nhóc chết tiệt kia, em còn biết đường về hả! Di động vẫn luôn tắt máy, đi đâu cũng không nói một tiếng, em không biết là anh sẽ lo lắng sao?”

Bình luận (0)

Để lại bình luận