Chương 73

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 73

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Ở dưới mấy tin tức còn có hình ảnh, hung khí phạm tội lúc đó , là côn sắt dùng để đánh đập con trai , và ẩu đã cùng người nam nhân kia, cô đoán quả nhiên không sai, có dây lưng có cành liễu, gạch, còn có côn sắt.

Bởi vì giết người nên ảnh chụp nữ nhân lúc ấy cũng bị lưu giữ, sắc đẹp khuynh thành buông rèm ướt át, cho nên tin tức sát phu bảy một này mới càng nổi như vậy .

Mà ngày đó, Tạ Viễn Lâm khi đó chẳng qua chỉ mới chín tuổi, trách không được ký ức khắc sâu như vậy.

Cô nở nụ cười, đem trên ảnh chụp hung khí chụp lại, đây sẽ là những vũ khí mà cô dùng để không chế Tạ Viễn Lâm .

Bệnh tâm thần sinh ra đứa bé thì làm sao có thể bình thường được, nếu không có mấy thứ này,cô có thể bị hắn giết chết bất cứ lúc nào.

“Cơm chiều đều là món em thích ăn, ăn một chút đi.”

Hắn buông khay, quầng thâm trước mắt thực đen, tiều tụy như sắp ngã xuống.

Cô cầm lấy một ly trà ấm đặt ở bên miệng, nhìn hắn một cái.

“Tôi đột nhiên khôn muốn làm Tô Nhạc chết nữa, đừng đuổi giết anh ta.”

“Được.”

Bộ dáng nghe lời này làm cô thật có chút không thích ứng kịp, nghiêng đầu khiêu khích, “Sao anh lại giống một con chó như vậy? Tôi nói cái gì cũng đều nghe theo.”

Hắn đứng thẳng tại chỗ, mệt mỏi híp mắt.

“Miêu Vãn……”

“Nga—— sao, anh không phải giống chó, mà anh chính là một con chó, chủ nhân nói chuyện cẩu làm sao dám xen mồm vào hư vậy .”

Hắn đột nhiên bước lên, thủ thế thực rõ ràng, là muốn bóp chặt cổ cô!

Cô lập tức từ chăn phía dưới rút ra một sợ dây lưng i màu đen , đem chén trà hung hăng đánh ngã trên mặt đất, nâng dây lưng uy hiếp hắn.

Bước chân Tạ Viễn Lâm đột nhiên tạm dừng lại, run run thu hồi tay, đôi mắt tiều tụy hoảng sợ trợn to,lui lại phía sau.

Hắn đem cô trở thành ác mộng.

Cô hướng về phía hắn rống giận, “Cút đi!”

“Vãn Vãn, nem trai em muốn gặp em.”

Hắn đứng ở cửa phòng ngủ, cầm di động, tay chân hoảng loạn nhìn cô, do dự không biết có nên tiến vào hay không .

Cô mở đôi mắt mệt mỏi ra tay xoa xoa nhự, hướng về phía hắn vươn tay, hắn vội vàng đi lên trước đưa điện thoại di động cho cô, là người của hắn phát tới một đoạn video, bên trong là vẻ mặt tràn đầy hoảng sợ của Miêu Nhất , cúc áo trên áo bệnh nhân bị hắn lôi kéo đã bung ra hết.

Click mở video, một tiếng rống lên tê tâm liệt phế, từ kia đầu kia truyền ra.

“Cứu em a, chị…chị bọn họ muốn giết em! Những người bác sĩ cô cầm ống tiêm thọc em, chị chị…mau đem em cứu ra đi ! Ô ô em không phải là em trau thân ái nhất của chị sao?Chị sao có thể nhẫn tâm nhìn em bị bọn họ ngược đãi như vậy a!”

Di động không ngừng lượn lờ trước mặt hắn, hắn giãy giụa muốn cướp, nhưng cánh tay bị hai bảo tiêu ấn xuống hai nên, dù là hai người nhưng cũng có chút cố hết sứ, vì Miêu Nhất giãy giụa thật sự quá mức kịch liệt.

Hình ảnh cuối cùng là hắn khóc nước mắt nước mũi điều chảy ra, chật vật lôi kéo theo nước miếng mà gào rống.

Bên tai khôi phục yên tĩnh, video một phút kết thúc.

“Muốn đem em trai em mang ra ngoài không?”

Cô đưa điện thoại di động cho hắn một lần nữa nằm lại trên giường, “Sao anh lại thích xen vào việc người khác như vậy, tôi có nói cần anh hỗ trợ sao?”

Hắn cúi đầu nhược nhược nói một tiếng thực xin lỗi.

“Tôi biết trước kia là do tôi làm không đúng, tôi không nên đánh em, nếu có thể quay lại tôi sẽ đối với em thật tốt , có thể cho tôi thêm một cơ hội hay không..…”

Thình lình nói ra lời buồn nôn, làm cô đột nhiên không kịp thích ứng, trong thực quản cũng nghẹn ngào khó chịu, cô vội vàng che miệng xốc chăn lên xuống giường, chạy một đường đến phòng vệ sinh.

“Vãn Vãn!”

Quỳ gối bên bồn cầu nôn mửa , nước mắt bị bức chảy xuống, kích thích dạ dày , bụng phảng phất như bị thắt chặt,— khụ– liên tục , hô hấp khó khăn.

Bình luận (0)

Để lại bình luận