Chương 73

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 73

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

thấy có lẽ Đái Na coi trọng Đường Đường nhưng hoàn toàn không nghĩ tới sẽ đến mức này.
Đạo diễn không dám nói quá nhiều, chỉ nói với phó đạo diễn và một vài người tín nhiệm, nói Thánh Ngu vì Đường Đường mà trực tiếp đầu tư năm ngàn vạn.
Thời thế xoay chuyển quá nhanh, mọi người chỉ có thể kinh ngạc cảm thán, Thánh Ngu không hổ là Thánh Ngu.
Đúng là dám quăng tiền.
“Có điều biểu hiện của Đường Đường trong chương trình đúng là không tồi.
Chúng ta chỉ cần đừng ác ý cắt nối biên tập thì ratings nhất định sẽ cao ngất”
, chế tác hậu kỳ tràn đầy tin tưởng nói,
“Thánh Ngu không thể nào không nắm chắc đã dám mua bán.”

“Tôi dám cam đoan, sau này Đường Đường nhất định sẽ nổi tiếng.
Thánh Ngu không hổ là Thánh Ngu, mắt nhìn người đúng là rất chuẩn.”

“Cũng không chắc như vậy”
, đạo diễn đè thấp giọng,
“Minh đổng của Thánh Ngu, các cậu biết không?”
Đương nhiên biết, trong giới này ai không biết Minh Thiếu Diễm.
Từ ảnh hậu cho tới tiểu hoa đán ai mà không muốn gả cho Minh Thiếu Diễm, tiến vào Minh gia?
Nhưng chuyện đó thì có quan hệ gì với Đường Đường?
Không lẽ…
“Đường Đường là cháu gái ruột của Minh đổng”
, đạo diễn một câu đã đánh gãy suy nghĩ vớ vẩn của mọi người,
“Chế tác Trương nói Minh đổng tự mình gọi điện cho ông ấy bảo ông ấy phải chiếu cố Đường Đường nhiều hơn.
Mọi người, đều đã hiểu rồi chứ.”
Mọi người trầm mặc trong giây lát.
Sau đó đều giác ngộ.
Đường Đường này đúng là giấu quá kỹ!
Cháu gái ruột Minh Thiếu Diễm, thiên kim Minh gia lại một chút cũng không lộ ra!
Nhan Nghiên còn muốn chỉnh Đường Đường, xem ra cô ta quả thật đá phải vách sắt rồi.
Một đám người lúc trước không thích Nhan Nghiên bây giờ đều cảm thấy có chút vui sướиɠ khi người gặp họa.
Nhóm hậu kỳ bình thản ổn định tiếp tục cắt nối biên tập.
Bởi vì đã có ý tứ của bên trên nên họ càng không hề kiêng nể mà nâng cảnh quay có Đường Đường.
Nơi cuối cùng mọi người đến là Jalisco, họ có thể cảm nhận trải nghiệm làm cao bồi nguyên thủy, trong trang viên còn có mục trường.
Cưỡi ngựa rất vui, nhưng trang phục cưỡi ngựa vừa soái khí lại không mất ưu nhã càng hấp dẫn mọi người hơn.
Quần bò, giày bốt lại thêm áo khoác nhỏ.
Vẻ ngoài lập tức biến thành phong cách kỵ sĩ cổ điển.
Áo khoác nhỏ có kiểu dáng rất thời thượng, áo sơ mi bên trong có kiểu dáng xếp li tạo điểm nhấn.
Kết hợp tất cả lại trong mọi người càng thêm phong trần nhưng không mất đi cá tính.
Đang ngồi ở đây đều là minh tinh, cho dù là diện mạo hay là dáng người đều bắt mắt hơn so với những người bình thường.
Nhưng dù dáng vẻ mọi người đều hấp dẫn thì cũng có một người hấp dẫn ánh mắt nhất.
Nhờ phúc của tác giả, vẻ ngoài của Đường Đường chính là khuôn mặt thiên sứ dáng người ma quỷ, cơ thể cao gầy chân dài eo thon, tỉ lệ chung cực kỳ hoàn mỹ.
Bao lấy chiếc quần bò chính là đôi bốt dài qua gối, phần trên là áo sơ mi và áo khoác phác họa ra vòng eo tinh tế nhỏ gầy.
Khi Đường Đường cầm theo roi ngựa đi trong trại, cho dù là ai cùng đều dừng ánh mắt trên người cô.
Mễ Việt vốn dĩ cảm thấy bản thân ăn mặc cũng không tệ lắm nhưng khi đứng với cô, lòng tự tin lập tức tan thành mây khói.
Mỗi ngày Mễ Việt đều xưng huynh gọi đệ với Đường Đường nhưng nhìn một thân kỵ trang của Đường Đường…
Đây cũng quá mẹ nó đẹp trai, quá mẹ nó hấp dẫn, Mễ Việt cảm thấy bây giờ cậu đã hiểu được chân chơi năm* có nghĩa gì rồi.
* Lên gg search nhá các bạn iu, nhiều đáp án quá tôi không tiện cop Cái dáng người này, đúng là…
ĐM, mình đang suy nghĩ cái gì vậy.
Mễ Việt đột nhiên phản ứng lại nhéo đùi cậu một phen, đem những thứ hỗn loạn không sạch sẽ không đầu quẳng đi hết sau đó mới đến chỗ Đường Đường.
Trước đây Mễ Việt có quay một bộ phim cổ trang chiếu mạng, khi đó cậu thường xuyên phải cưỡi ngựa.
Quay chụp được hai tháng cậu xem như đã chập chững biết cưỡi ngựa.
Đường Đường chỉ là một học sinh cao trung, trước kia lại không quá tốt chắc chắn cô không biết cưỡi ngựa.
Rốt cuộc Mễ Việt cũng cảm thấy có thứ mình dạy được Đường Đường nên vô cùng chủ động muốn dạy cô.
Đáng tiếc khi còn nhỏ Đường Đường đã biết cưỡi ngựa, sau này vì yêu cầu đóng phim nên cô càng nâng cao khả năng cưỡi ngựa nhiều hơn.
Nếu nói đến kỹ thuật thì thật không biết Đường Đường giỏi hơn Mễ Việt bao nhiêu lần.
Nhưng dư quang thoáng nhìn về phía Nhan Nghiên đứng cách đó không xa, Đường Đường bỗng nhiên nở nụ cười sáng lạn với Mễ Việt,
“Được nha.”
Ngày hôm qua khi cô nhận được điện thoại của Đái Na, cô ấy liền nói thẳng bảo cô phải cẩn thận với Nhan Nghiên.
Sau đó đem chuyện Nhan Nghiên muốn cắt cảnh quay nói cho cô biết.
Nội tâm Đường Đường vô cùng phức tạp.
Người này cho dù là ai thì thân thể, khuôn mặt kia cũng từng là của cô, vậy nên cho dù cảm nhận được địch ý của Nhan Nghiên, Đường Đường vẫn không thể ghét nổi.
Nhưng là hiện giờ, Nhan Nghiên chủ động muốn xuống tay với cô.
Tính tình Đường Đường khá tốt nhưng tính cách của cô không phải loại để người ta khinh bỉ.
Đái Na nói Nhan Nghiên có địch ý với cô lớn để là vì Bách Thần.
Đường Đường nghe được câu nói kia càng cạn lời, cô thấy Bách Thần liền hận không thể tránh đi, Nhan Nghiên căm ghét cô cái gì chứ?
Đợi sau khi ngắt điện thoại Đường Đường mới chậm rãi ngẫm lại vài chi tiết.
Nhan Nghiên chỉ cảm thấy cô và Bách Thần có quan hệ liền thẳng tay chỉnh cô mà không hề lo lắng làm vậy sẽ gây ra nguy hiểm.
Xem ra cô ấy chưa phát hiện cô cũng không phải Đường Đường.
Trong suy nghĩ của Nhan Nghiên, cô chính là Đường Đường kia trong tiểu thuyết.
Vậy nên hiện giờ, Đường Đường chỉ đơn giản tương kế tựu kế, Mễ Việt muốn dạy cô cưỡi ngựa Đường Đường sẽ diễn ra bộ dạng của kẻ không biết cưỡi ngựa.
Đợi đến lúc chương trình phát sóng chắc chắn sẽ hù chết Nhan Nghiên.
Gia cảnh trước kia của Nhan Nghiên không tệ nên biết cưỡi ngựa, sau khi cô lên ngựa còn cố ý liếc Đường Đường một cái rồi quất roi ngựa nghênh ngang rời đi.
Mễ Việt trợn trắng mắt nhìn bóng lưng Nhan Nghiên, sau đó quay đầu lại nói với Đường Đường,
“Đường, tôi dạy cho cậu cách lên ngựa…”
Nhưng Đường Đường đã lưu loát lên ngựa còn huýt sáo với anh chàng da trắng gần đó một cái.
“Chạy hai vòng không?”
Đường Đường nhướng mày với Mễ Việt.
Mễ Việt:……
Người với người không hề giống nhau sao?
Lần đầu tiên cậu cưỡi ngựa còn không học nhanh được như vậy nha!
Nhan Nghiên chạy một vòng trở về chuẩn bị xem Đường Đường mất mặt, kết quả vừa liếc mắt một cái đã thấy cô ta dáng người hoàn mỹ ngồi trên lưng ngựa, động tác tự nhiên mà ưu nhã.
Ánh mắt người trong trại nuôi ngựa hơn phân nửa đều dừng trên người cô.
Nhan Nghiên siết chặt roi ngựa trong tay, cô theo bản năng quay đầu tìm thân ảnh Bách Thần, lại vô tình thấy Bách Thần đang cầm điện thoại chụp ảnh.
Mà phương hướng của điện thoại rõ ràng là hướng về Đường Đường.
Nhan Nghiên cảm thấy muốn sôi máu, thân thể trong khoảnh khắc này đều run lên.
Sở Sam cưỡi ngựa chậm rãi đi đến bên cạnh,
“Đường Đường thật là thông minh, học vài phút đã biết cưỡi ngựa rồi.”
Nhan Nghiên hung hăng trừng mắt liếc Sở Sam một cái.
Sở Sam bị Nhan Nghiên lộ liễu bộc lộ cảm xúc như vậy làm cho hoảng sợ, trong lòng thầm mắng một câu có bệnh sau đó cưỡi ngựa đi xa.
Hứng thú trong nháy mắt đã bị dập tắt, Nhan Nghiên cứng đờ ngồi trên lưng ngựa.
Lưu Linh lại gần hỏi cô sao không chạy Nhan Nghiên cũng không cho sắc mặt tốt.
Thẳng đến khi Đường Đường chuyển vòng vừa vặn đi ngang qua người cô Nhan Nghiên đột nhiên mở miệng.
“Cô đừng đắc ý.”
Đường Đường đang chạy vui lại nghe Nhan Nghiên nói một câu không thể hiểu được như vậy, Đường Đường thật sự không hiểu cô ấy lại làm sao.
Nhíu nhíu mày,
“Đắc ý cái gì?”
Nhan Nghiên mặc kệ câu nói của Đường Đường, cô ấy quay đầu lại, ánh mắt dừng trên mặt Đường Đường,
“Không phải cô, hiện tại hay tương lại đều không phải cô.
Đường Đường, cô nên biết đủ.”
Thiên kim thật sự của Minh gia, không phải cô.
Người Bách Thần thích và người bên cuối cùng bên cạnh Bách Thần đều không phải cô.
Cô nên thấy rõ vị trí của bản thân, đừng có mà đắc ý vênh váo như vậy.
Đường Đường sau khi nghe xong ngược lại nhẹ giọng cười.
Lời này đúng là rất có đạo lý.
Thân thể này không phải của cô ta, thành tựu Nhan Nghiên có hiện giờ cũng không phải của cô ta.
Cho nên Đường Đường trực tiếp đem mấy chữ này trả lại Nhan Nghiên,
“Chị đúng thật là nên biết đủ.
Không phải của chị thì vĩnh viễn cũng không phải.
Chị Nhan Nghiên, chị tự giải quyết cho tốt.”
Nhan Nghiên trợn tròn hai mắt.
Cô biết mà!
Đường Đường căn bản không thể buông tay Bách Thần, giả dạng lãnh đạm như vậy thật ra chính là lạt mềm buộc chặt.
Bây giờ cuối cùng cô ta cũng nhịn không được nữa?
Cô ta cho rằng cái kế nho nhỏ này của cô ta là có thể dụ dỗ Bách Thần hồi tâm chuyển ý?
Nhan Nghiên cười lạnh một tiếng,
“Cô chờ xem, Bách Thần rốt cuộc sẽ chọn cô hay chọn tôi.”
Ha?
Ai muốn nói với cô về Bách Thần?
Thì ra nãy giờ đang nói đến một kẻ chẳng liên quan, Đường Đường thật hết nói.
Tôi cầu xin cô, mau chóng song túc song phi* với Bách Thần đi, đừng làm phiền cô nữa.
*Làm nhanh thắng nhanh đó, nhanh chóng yêu đương, nhanh chóng kết hôn…
Chờ khi cưỡi ngựa xong, Nhan Nghiên không thể nhịn nữa mà gọi cho ông chủ, kết quả gọi hơn nửa ngày cũng không ai nhận.
Thật ra là do ông chủ nổi giận không muốn nhận.
Nhà sản xuất
“Lữ hành hoa lộ”
vừa gọi điện thoại cho ông nói ông ta sẽ không đem cảnh của Đường Đường cắt bớt.
Còn Nhan Nghiên, chương trình của bọn họ đều theo đuổi tính chân thật, phải cho khán giả thấy được mọi mặt chân thật nhất của minh tinh nên trong quá trình

Bình luận (0)

Để lại bình luận