Chương 73

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 73

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Tống Hành Giai thấy Đỗ Yểu Yểu dừng lại bèn ôm Tống Lân lên chuẩn bị rời đi, nhưng Đỗ Yểu Yểu lại quay trở lại và nhẹ nhàng hỏi Tống Lân.
“Bé con, ngoài Cô bé quàng khăn đỏ và chó sói thì con còn biết truyện gì nữa không?”
Tống Lân đếm ngón tay một cách đắc chí: “Nhiều ơi là nhiều! Ba chú heo con xây nhà nè, Bạch Tuyết và bảy chú lùn nè…”
Đỗ Yểu Yểu nhìn thẳng vào mắt Tống Hành Giai.
Tống Hành Giai gọi nhũ mẫu đến ôm Tống Lân đi, thấp giọng nói: “Xin lỗi, Yểu Yểu.”
Không phải biểu muội, là Yểu Yểu.
Tên của Đỗ Yểu Yểu ở cổ lớn và hiện đại đều giống nhau. Nàng không hề thấy mừng rỡ mà trong lòng chỉ còn sự nguội lạnh vì bị lừa gạt. Nàng gằn từng chữ: “Muội cần một lời giải thích.”
Tống Hành Giai đưa nàng ra khu vườn phía sau.
Hắn ta im lặng, một lúc sau mới hít sâu một hơi rồi cất tiếng: “Yểu Yểu, ta không cố ý giấu muội.”
Đỗ Yểu Yểu cố gắng dằn cảm xúc quay cuồng xuống nên lúc hỏi có hơi ngắc ngứ: “Huynh xuyên đến đây từ khi nào? Không đúng, huynh nhận ra muội từ khi nào, là vì lá thư lần trước sao?”
Tống Hành Giai trả lời từng câu một: “Ta xuyên tới đây lúc thê tử Nguyễn thị của thân xác này có thai, đến khi Tống Lân sinh ra, được ba tuổi thì đã ba năm rồi.”
Đỗ Yểu Yểu nhanh chóng tính toán thời gian trong đầu, lại nghe Tống Hành Giai nói: “Hồi trước nhận được thư của muội, ta mới biết muội đã xuyên vào đây.”
“Chúng ta mất liên lạc từ lúc nào nhỉ?” Đỗ Yểu Yểu nhớ hai người hầu như không liên lạc gì với nhau kể từ đợt thi thử cuối cùng năm lớp mười hai.
Khi ấy, nàng dồn hết tâm sức vào chuyện thi cử, không muốn để nỗi lo lắng làm ảnh hưởng việc học hành, hơn nữa lúc bấy giờ hắn ta cũng đã hứa sẽ chờ nàng ở lớn học Thanh Hoa.
Thi lớn học xong, nàng thấp thỏm chờ điểm, mọi người cũng lặng lẽ chờ thông báo tuyển sinh nên nàng không dám nhắn tin cho hắn ta.
Tống Hành Giai nhớ lại, trả lời: “Ngày 6 tháng 5, cái ngày chúng ta trò chuyện với nhau vào đợt thi thử thứ ba của muội. Tối đó, ta vô tình nhấn vào bìa một cuốn tiểu thuyết rồi tự dưng bị đưa tới đây.”
Đầu tháng năm thi thử lần ba, đầu tháng sáu hoàn tất các môn thi lớn học, đầu tháng bảy nhận thông báo tuyển sinh. Đỗ Yểu Yểu tính thời gian, ở hiện đại hai tháng nhưng ở cổ lớn lại ba năm ư?
Đổi lại thì một ngày ở hiện đại tương đương mười tám ngày ở cổ lớn. Nàng xuyên tới đây đã hơn ba tháng, vậy là cơ thể ban đầu đã năm ngày không ăn không uống rồi!
Dựa trên chức năng sinh lý của cơ thể thì không ăn, không uống trong vòng ba ngày sẽ chết. Ngày nào sẽ về còn chưa biết, cơ thể ở hiện đại của nàng có lẽ đã chết rồi.
Nàng không bằng ca ca mình. Nhà ca ca có tiền, sống cùng phụ mẫu, lỡ huynh ấy xảy ra chuyện thì còn đưa đến bệnh viện làm người thực vật được.
Trong khi nàng sống một mình, thường ngày cũng chẳng tiếp xúc với ai, một tuần không ra khỏi nhà là chuyện bình thường. Phỏng chừng phải đến khi cái xác rữa mục thì mới được người ta phát hiện.
Phút chốc, Đỗ Yểu Yểu rơi nước mắt.
Lẽ nào nàng sẽ bị mắc kẹt tại thế giới trong truyện cả đời?
“Yểu Yểu, đừng khóc.” Tống Hành Giai thấy hàng lệ tuôn rơi từ đôi mắt trong veo ấy, sao hắn ta có thể không mềm lòng trước một người con gái đang khóc tội nghiệp vậy được? Thế nhưng bàn tay dưới ống tay áo cứ nắm chặt rồi lại buông. Hắn ta không có gan lau nước mắt cho nàng.
“Huynh xuyên tới đây hai tháng, còn ta gần một tuần.” Đỗ Yểu Yểu lấy mu bàn tay lau nước mắt và nói cho Tống Hành Giai biết. Nàng hít cái mũi nhỏ: “Huynh từng đọc cuốn tiểu thuyết này chưa?”
“Ta vốn là quyền thần?” Tống Hành Giai hỏi xác nhận rồi lắc đầu ngay: “Ta mới đọc văn án thôi, biết nam chính là Thẩm Giai.” Hắn ta khựng lại, đưa mắt nhìn Đỗ Yểu Yểu: “Và biết hắn có một thê tử chết sớm.”
“Phải, chính là muội.” Đỗ Yểu Yểu gượng cười: “Tháng 11, vào ngày sinh nhật của Tống Lân, nguyên chủ leo lên giường hắn không thành, sau đó ta xuyên vào nàng ta.”
“Từ khi đó, muội như biến thành một con người khác. Ta hay tin nên cũng nhận ra muội cũng xuyên vào đây.” Tống Hành Giai thở dài thườn thượt: “Thẩm Giai quản muội rất chặt.”
Không chỉ đóng dấu quan ấn lên thư mà những khi hai người chạm mặt nhau trong cung, Thẩm Giai không khinh khỉnh liếc xéo thì cũng lạnh lùng trừng mắt, nghiễm nhiên đã xem hắn ta như tình địch số một.
Tống Hành Giai muốn nhắn đôi lời với Đỗ Yểu Yểu nhưng Thẩm Giai là một kẻ ngâm tẩm trong quan trường đã lâu, lòng dạ khó lường, một tiểu cô nương như nàng mà bộc lộ tình cảm với hắn ta thì không biết khi về nhà nàng sẽ chịu biết bao tra tấn và tủi nhục đây?
Cái tiếng ác quan của Thẩm Giai không phải để trưng. Trong Ngự Sử Đài, hoặc nhiều hoặc ít nữ tử như hoa như ngọc phạm tội đều bị quất đánh, dí sắt nung, không ai may mắn thoát nạn, nặng hơn còn bị lột da rút xương.
Kéo Đỗ Yểu Yểu ra xem những hình phạt thảm khốc, vô nhân tính này thôi đã là một sự tra tấn cho cả thể xác lẫn tinh thần tiểu cô nương rồi chứ đừng nói là dùng lên người nàng.
Khi Tống Hành Giai xuyên tới đây, Tống gia đã ràng buộc mối quan hệ thông gia với Thần vương, Nguyễn thị là thê muội Thần vương, Vĩnh Ninh hầu cũng về phe Thần vương, không thể thay đổi lập trường chính trị được nữa.
Thẩm Giai và Thái tử là kẻ chiến thắng cuối cùng, bởi vậy mà Tống Hành Giai từng khuyên Vĩnh Ninh hầu bỏ chủ cũ mà đi theo vị minh quân mới, song thuyền giặc dễ lên khó xuống. Tống gia và Nguyễn gia bắt tay với nhau, Vĩnh Ninh hầu chỉ chăm chăm vào viễn cảnh “có công giúp rồng” mà mắng hắn ta e ngại, nhút nhát, không dám tham gia cuộc chiến giữa hai đảng trên diện chính trị.
May mắn thay, sau khi Đỗ Yểu Yểu tiết lộ thân phận, không hề có tin không lành nào giữa nàng và Thẩm Giai được truyền ra. Ít ra Thẩm Giai thương nàng, sủng ái nàng còn tốt hơn là một kẻ thua cuộc như hắn ta xen vào.
Tống Hành Giai muốn tự cứu lấy bản thân, hắn ta đã tính tới chuyện bỏ đi và mai danh ẩn tính nhưng lại chẳng đành lòng bỏ rơi kiều thê và đứa con nhỏ của nguyên chủ. Suốt ba năm cô đơn, trống trải ấy, hắn ta đã trở thành phu thê thật sự với Nguyễn thị.
Và khi đối diện với Đỗ Yểu Yểu hiện đại, hắn ta cảm thấy vô cùng hổ thẹn. Hắn ta từng hứa hẹn với nàng nhưng lại phụ lòng nàng về thể xác lẫn tinh thần.
Tống Hành Giai thà rằng Đỗ Yểu Yểu không biết mình đã đến đây và không bị mình liên lụy còn hơn.
Nàng là một cô nương thông minh, kiên nhẫn, dù lạc vào đâu cũng có thể sống tốt.
Nghe Tống Hành Giai nhắc đến “Thẩm Giai”, Đỗ Yểu Yểu giả vờ kiên cường cười: “Ở hiện đại cứ ngỡ sẽ được ở bên huynh, nào ngờ xuyên đến đây chúng ta lại làm phụ, làm phu người ta cả rồi.”
Đỗ Yểu Yểu và Thẩm Giai đã hoan ái với nhau vô số lần, cho nên nàng sẽ không ngây thơ cho rằng Tống Hành Giai và Nguyễn thị làm phu thê ba năm mà ngày nào cũng chỉ đắp chăn, nói chuyện phiếm đơn thuần.
Những chuyện đó của người trưởng thành chỉ cần ngầm hiểu là được rồi, đừng nói thẳng ra làm gì.
Tống Hành Giai lí nhí nói: “Xin lỗi.” Hắn ta không chỉ phụ lòng nàng mà còn không có cả năng lực cứu nàng.
Thẩm Giai là chó sói, là hổ, còn hắn ta chỉ biết đứng nhìn nàng vật lộn trong hang sói mà thôi.
“Không có gì phải xin lỗi hết.” Đỗ Yểu Yểu vờ mỉm cười một cách thản nhiên: “Thẩm Giai cũng tốt với muội lắm.” Trừ thói xấu hay đổi sắc mặt, nghiện làm tình, miệng mồm đáng ghét, tính chiếm hữu cao.
“Yểu Yểu, muội là một cô gái tốt…” Tống Hành Giai ngập ngừng nhìn chăm chú vào nàng, giục nàng đi: “Muội về đi, từ nay đừng tới đây nữa, cũng đừng lo chuyện của Tống gia nữa!”
“Ca ca, bộ đây là ngày đầu huynh gặp muội sao?” Đỗ Yểu Yểu nghiêm túc đáp lời: “Cho dù không có huynh thì muội cũng sẽ lo cho Thần vương phủ, Nguyễn gia và Tống gia. Ở cổ lớn có tội liên đới, chủ tử phạm sai lầm thì các nô bộc vô tội đều phải chết cùng, quá tàn nhẫn.”
Nàng ngẫm nghĩ rồi bảo tiếp: “Muội không chỉ lo cho các huynh mà còn lo cho cả Thẩm Giai nữa. Muội không mong hắn biến thành kẻ tàn bạo, lạm sát như trong truyện. Muội đã nghĩ đến chuyện bỏ trốn, nghĩ đến cái chết, nhưng nhiều hơn cả là mong hắn sẽ thay đổi.”
“Một nữ tử chân yếu tay mềm như muội có thể chạy đi đâu với gương mặt này? Nữ nhân ở đây không có nhân quyền, sẽ bị trộm tặc và quan liêu tranh giành và chiếm hữu công khai.”
“Hồi đó muội còn nghĩ không biết chết rồi có về được hiện đại không. Giờ nghe huynh nói vậy, muội nghĩ muội không còn đường về nữa.”
“Hắn không thay đổi thì muội phải chịu đựng hắn. Những kẻ quyền quý thời phong kiến xem mạng người như cỏ rác, cái tư tưởng ấy thật là ngột ngạt! Nhất là khi hắn còn là phu quân muội, muội không chấp nhận nổi tam quan đó của hắn!”
Đỗ Yểu Yểu càng nói càng hoảng loạn, hai tay ôm đầu gối ngồi xổm xuống đất, nước mắt tuôn như mưa.
“Yểu Yểu!” Tống Hành Giai không nhịn nổi nữa, hắn ta ôm vai Đỗ Yểu Yểu nhẹ nhàng dỗ dành: “Lỡ hắn vẫn không thay đổi thì sao?”
“Muội không biết nữa…” Đỗ Yểu Yểu chẳng thốt nên lời, tự động viên bản thân: “Muội sẽ cố gắng, muội nhất định sẽ cố gắng!” Nàng sẽ cố gắng không bị hắn bức tử hoặc ép bỏ chạy.
Tống Hành Giai không biết nên nói gì cho phải. Thẩm Giai thật sự là một nam nhân lạnh lùng, cao ngạo, khó nắm bắt. Khó lòng tưởng tượng được hắn sẽ xuôi xuống vì một nữ nhân nào.
Tống Hành Giai xót xa thở dài: “Yểu Yểu…”
Đỗ Yểu Yểu vùi mặt vào lòng hắn ta, dụi lên ngực hắn ta rồi cầu xin: “Ca ca, huynh có thể ôm muội được không?”

Bình luận (0)

Để lại bình luận