Chương 734

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 734

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Nhưng người đàn ông này lại không biết mệt mỏi thảo luận về tương lai của hai người ở bên tai cô.
Một thế giới cô chưa từng nghe qua, cũng sẽ không tưởng tượng ra.
Giống như thân mật như vậy vẫn chưa đủ, Trầm Kỳ Dương không ngừng siết chặt, hận không thể nhét cô vào tɾong xương.
Một hồi lâu không nói chuyện, dường nhưcả hai đều ngủ, anh vùi đầu ở tɾong cổ cô buồn bực.
“Đừng sợ, nếu thật sự có chuyện xuống địa ngục, đó cũng là Trầm Kỳ Dương tôi đi.”
Một giọt nước mắt bỗng chốc chảy xuống hốc mắt.
Cô không mảy may lên tiếng, cũng không nhúc nhích, như thể đã sớm ngủ.
nannannan
Ngoài cửa sổ lạnh lẽo, tɾong phòng lại được bao trùm bởi khí nóng vô cùng ấm áp. Trầm Kỳ Dương khẽ gọi vài tiếng cô cũng không hề đáp lại, lập tức không nói nữa.
Một đêm không mộng, lớn khái là do bên cạnh quá mức ấm áp.
Liên Chức ngủ thẳng đến nửa đêm hình như bị ai lật lại, vốn nên nhíu mày thật chặt không thoải mái, nhưng người đàn ông trước mặt có lồng ngực dày rộng, mang the0 cảm giác an toàn khó có thể nói nên lời, khiến cô không tự chủ được muốn tới gần.
Cô cọ cọ trên cánh tay anh, tìm một vị trí thoải mái hơn để ngủ say.
Liên Chức ngủ quá say, cho nên chưa từng nhìn thấy đôi mắt Trầm Kỳ Dương đột nhiên sâu đi.
Bởi vì khi nhìn dáng vẻ ỷ lại của cô, lần đầu tiên hiểu được ngay cả trái tim bằng đá cũng trở nên dịu dàng là có ý gì.
Ngón tay anh quanh quẩn trên mặt cô rấtlâu, giống như yêu thí¢h không buông tay, càng giống như say mê trầm luân.
Sáng sớm lúc tỉnh lại bên cạnh đã không còn ai, hoang đường và ấm áp đêm qua giống như một giấc mơ.
Lúc Liên Chức xuống lầu, mơ hồ nghe thấy tiếng từ phòng khách truyền đến.
“Ai tới?” Cô hỏi người giúp việc.
“Thiếu gia Doãn Hằng đến thăm bà Lương ạ.”
Người giúp việc nói, “Sau đó lớn thiếu gia đặc biệt mời Lương tiên sinh tới cửa, khám sức khoẻ cho bà Lương một chút.”
Lương tiên sinh tɾong miệng người giúp việc chính là thầy trung y cực nổi tiếng ở thủ đô, am hiểu điều trị khí huyết và bệnh phụ khoa, thường là khách quý của gia đình danh giá.
Liên Chức còn chưa vào cửa đã nghe bà cụ oán giận Trầm Kỳ Dương.
“Đã nói không có vấn đề gì lớn, cần gì phải mời người từ xa chạy tới.”
“Lúc trước bà nói lạnh, xem một chút cũng không được sao?”
Giọng nói không chút để ý của người đàn ông truyền đến, “Cùng lắm thì lát nữa cháu ngoại ngài tự mình đưa người về.”
“Thằng nhóc thối này, đó là bà nói vì sao thời tiết mãi vẫn không thấy ấm…”
Lúc Liên Chức vào có mấy người đi the0 sau, cô xem nhẹ ánh mắt rơi thẳng trên đỉnh đầu mình, sau khi chào hỏi Lương Doãn Hằng, cô đi về phía bà cụ ngồi xuống.
Bà cụ nắm tay cô hỏi còn đau không?
Cô lắc đầu nói không đaụ
Trầm Kỳ Dương ngồi nghiêng đối diện cô, ͼhân dài khẽ cong tùy ý mở ra. Ngoại trừ cái liếc mắt vừa rồi lúc vào cửa, hai người cũng không trao đổi ánh mắt gì.
Bên này nhị phu nhân sau khi Lương tiên sinh bắt mạch chẩn bệnh thì nói cũng không có gì đáng ngại, chỉ là sau này không cần cố ý tìm những món ăn ít béo để giữ dáng, dầu mỡ thí¢h hợp sẽ khiến cho thân thể có điều tiết tốt hơn.
Nhị phu nhân quanh năm có thói quen bảo dưỡng, tự nhiên thân thể rấttốt, nhìn không ra có gì tệ.
Trầm Kỳ Dương đột nhiên nói “Không thì cũng xem cho chị gái một chút, đỡ để cho Lương tiên sinh sau này lại chạy tới.”
“Hả?”
Liên Chức đối diện với đôi mắt hẹp dài của anh, khóe miệng người đàn ông hơi cong, vẻ mặt bình thường giống như thuận miệng nhắc tới mà thôi.
Cô sửng sốt, vừa định cự tuyệt.
“Đúng, phiền ông Lương cũng xem cho Á Á một chút.”
Sau khi được Trầm Kỳ Dương nhắc nhở, bà cụ cũng nhớ tới chuyện này. Chuyện đau bụng kinh có thể lớn có thể nhỏ, tuy rằng phòng ßếp có chuẩn bị canh bổ máu, nhưng chung quy là trị phần ngọn không trị tận gốc.

Bình luận (0)

Để lại bình luận