Chương 737

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 737

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Chươռg 260.1 Nổ súng
Editor : Long Đế Novel
Nghe thấy ý định giết người không chút che dấu của hắn, đầu ngón tay cầm súng của Hạ Hạ trở nên trắng bệch, đâm vào tɾong da thịt, tɾong mắt cô chứa đầy nước mắt, lại cố nhịn không cho nước mắt rơi xuống.
“Hơi không vừa ý chú, nên chú muốn giết người phải không?” Trong lòng cô dâng trào, run rẩy càng dữ dội “Là chú, là chú giết ông nội, là chú giết bố tôi ”
Tiếng hét sụp đổ, khiến tɾong mắt Chu Dần Khôn lóe lên, lúc này mới nhìn về phía hai chiếc trực thăng được điều tới.
Nhìn thấy người phía trên, hắn khẽ nhíu mày, không nói gì.
“Đêm đó ông nội rơi xuống nước không phải là tai nạn, là do hai người xảy ra tranh chấp nên ông nội mới rơi xuống nước Chú rõ ràng ở ngay bên cạnh, rõ ràng là chú đã giết ông nội Bọn lính đánh thuê nước ngoài tấn công tôi, chính là bọn họ, tôi nhớ rõ, tôi nhận ra được, bọn họ chính là người của chú Chính chú đã giết bố tôi ”
Nước mắt cố kìm nén hồi lâu cuối cùng cũng rơi xuống như mưa to.
Gió cánh quạt bên vách đá thổi tung tóc của nàng, quần áo run rẩy, nàng đứng ở nơi đó lung lay sắp đổ, gần như sắp không chống đỡ được chính mình.
Chu Dần Khôn nghe cô nói xong, trầm mặc hai giây, tầm mắt nhìn về phía người bên cạnh cô, thản nhiên nói “Thì ra là mày.”
Nhân chứng duy nhất bị hắn đâm một dao ném xuống sông, lại không bị cá trên ăn thịt người ăn, ngược lại còn sống sót.
Mai Kim tháo mũ xuống, lộ ra một nửa đầu tàn tạ và khuôn mặt dữ tợn.
Người đàn ông nhìn bộ dáng xấu xí của hắn, ngữ khí nghe ra được khinh bỉ “Nếu đã sống sót rồi, vì sao không tiếp tục sống, nhất định phải xen vào việc của người khác chứ.”
Hạ Hạ không thể tin nhìn khuôn mặt bình thản thờ ơ của hắn, không thể tin được nghe giọng điệu thế thì sao của hắn.
Bị vạch trần tại chỗ về việc tàn sát hung ác bố và anh cả, hắn lại không có chút chột dạ hay áy náy, lại càng không có chút hối hận nào.
Thậm chí, hắn còn quật ngược lại, quang minh chính lớn chỉ trích người nói ra ͼhân tướng.
Thậm chí, hắn còn nhìn thẳng vào mắt cô, ra lệnh một cách trịch thượng như trước “Chu Hạ Hạ, tôi cho em một cơ hội cuối cùng. Bây giờ em lại đây nhanh, tôi có thể coi như chưa từng xảy ra chuyện gì.”
Chưa từng xảy ra chuyện gì.
Hạ Hạ cho rằng mình nghe nhầm.
Nhưng giọng điệu và giọng nói ngạo mạn đó rõ ràng đến không thể rõ ràng hơn, hắn phảng phất như đang nói một chuyện nhỏ chỉ lớn hạt mè một chút, hai mạng người bố và ông nội, tựa như mạng không đáng được nhắc tới, bị hắn tùy ý cho qua.
Kết quả của chuyện này không nên như vậy, thế giới này cũng không nên như vậy.
Phẫn nộ và hận thù ngập trời tràn ngập khắp người cô, tay Hạ Hạ cầm súng lạnh đến đáng sợ.
Trước đó, cô chưa từng nghĩ tới việc muốn giết người, mặc dù cô bị ép phải phát sinh quan hệ với chú út mình, bị hắn giữ ở bên người mất đi tự do, điều cô nghĩ đến cũng chỉ là chạy trốn, mà không phải giết hắn.
Bởi vì giết người là không đúng, giết người chưa bao giờ là biện pháp cơ bản để giải quyết vấn đề.
Nhưng bây giờ, cô không còn cách nào khác.
Chu Dần Khôn một tay che trời, không ai có thể lật đổ hắn.
Hắn rõ ràng giết ông nội và bố cô, lại sống vô cùng tự do.
Hắn khiến cô biến thành trẻ mồ côi mất đi bố mẹ, lại còn yên tâm thoải mái ức hiếp cô, chiếm hữu cô, nhốt cô đến hết cuộc đời…
Càng nghĩ, sắc mặt lại càng tái nhợt, dựa vào cái gì mà một con quỷ như vậy có thể muốn làm gì thì làm? Cô đối diện với đôi mắt đen đó, tɾong đầu hiện lên lời hắn nói.
“nhóc và ta là người cùng hội cùng thuyền, trừ khi thuyền chìm, nếu không cả đời này nhóc đừng hòng nghĩ rời đi.”
“Ta muốn nhóc ngoan ngoãn ở trên thuyền, chuyện này không liên quan đến việc nhóc có bằng lòng hay không.”
Nước mắt làm mờ tầm nhìn, cô giơ súng chậm chạp không nhúc nhích, Chu Dần Khôn chờ đến không kiên nhẫn, trực tiếp tiến lên muốn xách người vềnannan
‘Đoàng ’
: Long Đế Novel Cầu ánh kim ạ

Bình luận (0)

Để lại bình luận