Chương 739

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 739

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Sẽ không phải là gây họa ở nơi nào trở về tị nạn chứ?”
Trầm Kỳ Dương “Chậc” một tiếng.
“Cha không thể gặp con trai mình một chút được sao?”
Tất cả mọi người đều cười, mẹ Trầm cũng thế.
Cười xong lại trở nên nghiêm trọng. Thật sự là ngay cả cha Trầm cũng nhìn ra Trầm Kỳ Dương ở nhà không bình thường, bà làm mẹ tự nhiên cảm giác càng rõ ràng hơn.
Nhưng…
Ánh mắt bà lặng lẽ di chuyển giữa Trầm Kỳ Dương và Liên Chức, ngoại trừ cái nhìn khiến người ta kinh hồn bạt vía ngày đó, giữa hai người không còn điều lạ thường nào khác.
Ngay cả chỗ ngồi cũng không có, ánh mắt đều không đặt ở trên người nhau, ở giữa cách vài đứa trẻ, thoạt nhìn rấtbình thường.
Mẹ Trầm vô tình nói “A Dương, hôm giao thừa đó Tịnh Tịnh nói con bỏ con bé lại, sau đó chạy đi đâu?”
Lông mi Liên Chức chớp chớp.
Trầm Kỳ Dương gắp con cá vàng lên ném vào miệng, giọng nói lười biếng.
“Bọn Cao Tĩnh gọi đi rồi, con quay lại thì mấy tiểu quỷ này ngủ như he0.”
Trầm Vi Tịnh “Anh, anh nói ai là he0.”
Mẹ Trầm cười nhạt, lại cùng bà đi dự yến tiệc.
“Yến tiệc?”
“Tiệc đính hôn của con gái Tống gia.”
Tống gia ngoại trừ thế hệ của ông nội Tống Diệc Châu, chi nhánh bên cạnh nhiều đến nỗi đếm không xuể, con cháu nhà g͙iàu qua nhiều đời đã sớm khai chi tán diệp. Ngoại trừ đế quốc thương mại của Tống Diệc Châu, những thân thí¢h khác cũng phát triển khá tốt tɾong các lĩnh vực.
Mà vị Tống Diệp Lan này chính là con gái của một vị chú nào đó của Tống Diệc Châu, nước lên thì thuyền lên, mượn thân phận Tống gia đặt tiệc cưới tương đối có quy mô.
Liên Chức nghĩ dù sao cũng có thời gian, vậy thì đi the0 xem một chút đi.
Thấy không có ý hỏi anh, Trầm Kỳ Dương bên cạnh híp mắt, dường như khó chịụ
“Mẹ, lòng mẹ thiên vị quá rồi, con ngồi trước mặt mà mẹ không thèm hỏi.”
Mẹ Trầm “Con sẽ đi sao? Không phải nói những bữa tiệc thế này lãng phí thời gian của Trầm lớn thiếu gia mà.”
Trầm Kỳ Dương nở nụ cười, lại nhíu mày suy tư.
“Đối phương là?”
“Con trai thứ ba của Mạnh gia Mạnh Hàng, khi còn bé đi the0 sau con con còn ghét bỏ người ta.”
Chính là tên nhóc mập mạp kia.
Chân mày Trầm Kỳ Dương khẽ nhúc nhích, đột nhiên nhớ tới có người như vậy. Trong tầm mắt Liên Chức dường như đang muốn gắp gạo nếp dừa, lại bị Trầm Tịnh chuyển mâm tròn quá nhanh.
Ngón tay anh đè lên mâm thủy tinh, từ từ quay về, ngữ điệu thả lỏng.
“Đi xem một chút đi, lúc trước tốt xấu gì cũng gọi con một tiếng anh.”
Có người gửi thư mời ba năm lần tới chỗ anh, đến nhà thăm hỏi cũng không được Trầm Kỳ Dương gật đầu, mà Mạnh Hàng lớn khái cũng không có duyên với vòng luẩn quẩn của anh, anh lại không biết xấu hổ tới cửa.
Chỉ biết nói tạo hóa trêu người.
Mẹ Trầm nghe anh nói như vậy, mí mắt giật giật.
Cơm nước xong, Liên Chức lái xe đến bệnh viện thăm Mạnh Yên.
Mà Trầm Kỳ Dương vội vàng lên lầu một chuyến, cũng ra cửa.
Bà cụ nhìn ra mẹ Trầm có tâm sự, sau khi hỏi mẹ Trầm chỉ cười lắc đầu, tɾong lòng không ngừng suy nghĩ.
Bà nhớ tới lời của Tịnh Tịnh có vẻ trẻ con.
“Đêm đó xem pháo hoa con xoay người đi tìm anh Dương và chị Tư Á, kết quả anh ấy không thấy đâu cả, trước khi ngủ cũng không thấy trở về. Ngày hôm sau thấy hình như trên tay anh Kỳ Dương có vết thương.”
Làm ơn.
Mẹ Trầm phát ra lời cầu nguyện từ nội tâm, ngàn vạn lần không nên như bà nghĩ.
….
Tiệc đính hôn của Mạnh gia và Tống gia được tổ chức tại khách sạn Phong Diệp trên đường ven biển, kiến trúc màu trắng độc lập với hải đảo nguy nga to lớn, dọc the0 đường ven biển một đường lái thẳng tới, ánh đèn các tầng của khách sạn đã được thắp sáng, xa xa nhìn qua giống như một bông hoa lửa bất diệt nổi trên biển.
Khách sạn xoay tròn ngoài cửa.
Đại khái là muốn mượn lần này đặt tiệc cưới lăng xê một phen, mời các phóng viên bên truyền thông lớn tới gần như vây kín trước cửa.

Bình luận (0)

Để lại bình luận