Chương 74

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 74

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Leng keng—leng keng—”
Cố Thiển Thiển mở mắt ra. Lật người lại vô tình giật giật sợi dây chuyền bạc ở chân. Chiếc chuông bạc phát ra một loạt âm thanh.
“Tỉnh rồi.”
Trịnh Trúc Nghĩa nghe thấy giọng nói phát ra từ phòng tắm.
“Anh định nhốt em lại sao?”
Cố Thiển Thiển thẫn thờ nhìn sợi xích mỏng manh trên chân cô. Sợi xích dài đến nỗi cô có thể di chuyển nó đi khắp phòng ngủ. Nhưng cô biết mình không thể ra khỏi vườn với sợi dây xích này.
“Khi nào mà Thiển Thiển không có ý định chạy trốn nữa thì sợi dây xích này sẽ tự động được cởi bỏ ra khỏi chân em.”
Trịnh Trúc Nghĩa trá hình thừa nhận.
“Anh đang phạm tội đấy.”
Cố Thiển Thiển sững sờ nói.
“Thiển Thiển nỡ lòng để anh bị bắt sao?”
Trịnh Trúc Nghĩa hỏi ngược lại.
“Em sẽ kiện anh.”
Cố Thiển Thiển nhẹ nhàng nói, giọng cô chắc nịch.
“Ta đang đợi Thiển Thiển gọi cảnh sát đến bắt anh. Nếu như là Thiển Thiển bắt anh thì anh sẽ rất vui.”
Trịnh TRúc Nghĩa không đợi Cố Thiển Thiển trả lời sau khi anh nói xong, anh vươn tay ôm cô vào phòng tắm.
Cố Thiển Thiển được đưa vào bồn tắm. Nhiệt độ nước trong bồn tắm vừa phải. Trịnh Trúc Nghĩa ôm cô từ phía sau rồi giúp cô tắm rửa. Bàn tay to lớn của anh lướt trên từng tấc da thịt cô.
“Hmm.”
Đột nhiên bàn tay to lớn ấy lại lướt ngang qua vùng cấm kị. Ngón tay theo dòng nước đưa vào hoa huyệt.
“Tại sao Thiển Thiển lại không rửa sạch chỗ này?”
Những ngón tay ác ma cố tình ấn vào điểm nhạy cảm trong Hoa huyệt.
“Hmm…ưʍ.”
Cố Thiển Thiển cắn chặt môi. Cô đã dần quen với việc yêu cầu mọi thứ từ người đàn ông này. Cô lặng lẽ nhắm mắt lại, để người đàn ông chơi đùa trên cơ thể mình.
“Xem ra chỉ là căn bản ngón tay rửa không sạch.”
Trịnh Trúc Nghĩa thấy cô không có phản ứng gì là đáp trả lại. Rút ngón tay ra.
“Không…Trịnh Trúc Nghĩa…đừng…đừng tới đây…”
Cố Thiển Thiển bị bế ra khỏi bồn tắm, Trịnh Trúc Nghĩa tuỳ tiện nhặt bàn chải đánh răng trong chăn lên, Cố Thiển Thiển đột nhiên có dự cảm không lành, sợ hãi nhìn Trịnh Trúc nghĩa. Cơ thể bị áp chặt chẽ vào bức tường lạnh lẽo.
“Thiển Thiển… em có muốn biết một cách sử dụng khác của bàn chải đánh răng không?”
Trịnh Trúc Nghĩa cười một cái đầy vẻ nham hiểm. Cầm bàn chải đánh răng, anh từ từ tiến lại gần cô.
“Không…em không muốn biết…Trịnh Trúc Nghĩa, em muốn đi ra ngoài.”
Cố Thiển Thiển bị anh ép chặt vào một góc của phòng tắm. Sau lưng cô là một bức tường lạnh lẽo, còn trước mặt cô là một thân hình to lớn của Trịnh Trúc Nghĩa. Không tiến được mà cũng không lui được.
“Thiển Thiển vào tắm rửa cho sạch sẽ nào.”
Trịnh Trúc Nghĩa nhẹ nhàng nói.
“Không…em đã tắm rồi.”
Cố Thiển Thiển trong tiềm thức từ chối. Trịnh Trúc Nghĩa hiện tại đang cho cô một cảm giác áp bức rất lớn, và thường sau cái áp bức này sẽ là một số điều tồi tệ sẽ xảy ra.
“Nói dối, Thiển Thiển còn chưa tẩy rửa sạch sẽ ở chỗ này.”
Trịnh TRúc Nghĩa xấu xa thò tay qua lớp váy mỏng, trực tiếp dùng bàn tay to che đi vùng cấm kị đầy mẫn cảm của cô.
“Không…đừng…Trịnh Trúc Nghĩa…em sẽ nghe lời mà…”
Cố Thiển Thiển sợ hãi kẹp chặt hai chân lại. Cô không thể hiểu được, cô luôn ngoan ngoãn. Tại sao Trịnh Trúc Nghĩa vẫn muốn “trừng phạt” cô?
“Vì vậy, đây là phần thưởng dành cho em.”
Trịnh Trúc Nghĩa nhẹ nhàng giải thích.
“Làm ơn…Trịnh Trúc Nghĩa. Em sẽ nghe lời.”
Cố Thiển Thiển gần như bật khóc vì sợ hãi. Mặc dù Trịnh Trúc Nghĩa đã làm nhiều điều xấu xa, nhưng tinh thần của cô không có tiến bộ một chút nào. Hơn nữa, cô không thể đoán ra được tính khí của Trịnh Trúc Nghĩa, cho dù cô đã phục tùng anh đến mức này rồi, điều đó vẫn sẽ khơi dậy tính khí của Trịnh TRúc Nghĩa. Trịnh Trúc Nghĩa lâu lâu sẽ trở thành một bạo quan. Có thể anh sẽ mất bình tĩnh kể cả không có lí do gì cả.

Bình luận (0)

Để lại bình luận