Chương 74

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 74

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

:

Triệu Mạc đã sắp xếp mọi thứ trước khi rời đi, anh mua rất nhiều đồ ăn và để ở chỗ của mẹ cô, trong nhà cũng có bột mì và bánh bao, anh cũng để lại tiền và chìa khóa tủ gỗ, bên trong có tiền dùng khi khẩn cấp

Anh ấy chu đáo trong mọi việc, nhưng anh không muốn làm cô lo lắng cho anh.

Triệu Mạc rời đi, như thể anh đã lấy đi trái tim của Ngô Uyển Uyển, luôn miệng nói chờ anh qua về, nhưng lúc này cô đang ngồi thất thần trong khoảng sân lặng yên không một bóng người, cảm thấy trong lòng trống rỗng.

Anh ấy một tuần nữa mới về… Tuần này cô sẽ ở một mình…

Ngô Uyển Uyển dọn dẹp cảm xúc mất mát của mình và từng bước dọn dẹp căn nhà và sân bên cạnh.

Đáng lẽ cô phải về nhà mẹ đẻ để thăm mẹ nhưng lúc này cô không muốn động, chỉ muốn ngồi trong sân.

“Uyển Uyển, Uyển Uyển.” Ngô quả phụ ở nhà đợi con gái mãi không thấy về, lo lắng nên tới xem một chút.

Con rể lần đầu xa nhà, để con gái một mình ở nhà, lo lắng đủ thứ.

Khi mở cửa, bà thấy con gái mình đang ngồi trong sân, đầu tóc bù xù, đến chính mình gọi cô cũng không nghe thấy.

“Uyển Uyển.” Ngô quả phụ vào cửa và hét lên một lần nữa.

Lúc này Ngô Uyển Uyển mới sực tỉnh:

“Mẹ? Sao mẹ lại ở đây?”

“Không phải đã thống nhất Triệu Mạc đi rồi con về nhà ăn cơm à? Đồ ăn đã nấu chín rồi mà đợi mãi không thấy con về.”

Ngô quả phụ cũng không vội rời đi, ngồi ở trên băng ghế dài bên cạnh:

“Con nhớ Triệu Mạc à?”

Ngô Uyển Uyển đỏ mặt, xấu hổ cúi đầu.

“Không biết có chuyện gì, chỉ là cảm thấy trong lòng trống rỗng. Giờ này bình thường anh ấy đi thị trấn bán thịt heo đã về nhà.”

“Con gái ngốc.” Bà Ngô cười nói.

“Con đây là nhớ con rể, từ đầu còn thấy mẹ xin lỗi con, gả con cho người con không thích, nhưng mà mẹ không nhìn nhầm người, Triệu Mạc thực sự tốt với con, nếu không cậu ta vừa đi con đã nhớ cậu ta rồi.”

“Anh ấy đối với con thật sự rất tốt.

Nói đến sự tốt đẹp của Triệu Mạc, cô ấy dường như không bao giờ nói hết:

“Anh ấy sẵn sàng làm bất cứ điều gì, và anh ấy sẽ không để con làm bất cứ điều gì. Mẹ, ngoài mẹ ra, anh ấy là người thứ hai yêu thương con như vậy. ”

Trái tim của Ngô quả phụ chua xót, con gái bà cuối cùng đã trở thành nhà người khác, và bà cảm thấy nhẹ nhõm:

“Cậu ta sẽ ở bên con lâu dài hơn mẹ, sau khi mẹ mất, cậu ta sẽ ở cùng con cả đời, dù con có sinh ra những đứa con trai và con gái, khi lớn lên chúng sẽ rời đi, sẽ lập gia đình và lập nghiệp, chỉ có chồng con mới có thể đồng hành cùng con đến cuối cùng.”

Ngô Uyển Uyển chuyện hiểu chuyện không, mặc dù cô đã trưởng thành, đây đã trở thành nhà riêng của mình nhưng cô chưa bao giờ nghĩ đến việc bỏ rơi mẹ mình, cô chọn đi theo Triệu Mạc vì ở gần nhà mẹ, đầu đuôi một làng luôn có thể lấy chăm sóc bà ấy.

“Mẹ, con sẽ ở cùng mẹ. Sau này con có thể về nhà với mẹ mỗi ngày.”

“Con gái ngốc, không giống nhau.” Bà Ngô biết bây giờ mà nó chuyện này với cô thì quá sớm, cầm tay cô đặt vào lòng bàn tay, vỗ một cái:

“Đi thôi, về nhà ăn cơm với mẹ.”

Ngô Uyển Uyển ăn một mình không tiện. Mấy ngày nay cô định ăn cơm với mẹ, sau đó sẽ đến trở lại làm việc sau khi ăn, dù sao thì cũng ở gần, không chậm trễ bên nào cả.

Triệu Mạc đã bán hết số heo lớn trong gia đình, chỉ còn lại mấy con heo nái và heo con, việc hầm thức ăn cho heo của cô dễ dàng hơn rất nhiều, có mẹ cô đến phụ giúp cô dọn chuồng. Hai mẹ con như trở về những ngày tháng khi cô chưa lấy chồng.

Hai ngày đầu cũng không sao, bởi vì Triệu Mạc đã hung hăng lăn lộn cô trước khi đi, hai ngày này cô chỉ cần nghỉ ngơi dưỡng thân, nhưng hai ngày sau, cô luôn nghĩ đến Triệu Mạc cả ngày lẫn đêm.

Bình luận (0)

Để lại bình luận