Chương 74

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 74

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Tiêu Trúc Vũ vốn là rất vui vẻ, kết quả khi nhìn thấy hắn liền không cao hứng được như vừa rồi nữa , bước cũng dần dần chậm lại.

Giống như một đứa trẻ phạm sai lầm , Bạch Dương mặt không biểu tình, hướng về phía cô ngoắc ngoắc ngón tay , cô dong dong dài dài hoạt động bước chân đi qua .

“Trong tay cầm cái gì.”

Tiêu Trúc Vũ vội vàng giơ lên cùng hắn chia sẻ: “Lão sư nói để tôi làm trợ lý trong ban tuyên truyền ! Vẽ biểu ngữ cho đại hội thể thao mùa thu! Bây giờ phải đi thu thập ý tưởng của các bạn họ.”

Tươi cười ngọt ngào như được ăn mật đường, khóe miệng sắp kéo đến bên tai rồi.

“Bởi vì cái này mà vui vẻ đến nhảy nhót như vậy ?” Bạch Dương không có ý tốt nhìn cô, đá vào cẳng chân cô, giày thể thao đạp mạnh vào da thịt, làm cô đau đớn cong người xuống.

“Xem ra là gần nhất tôi không đủ nỗ lực, cư nhiên còn để em đứng lên đi được.”

Tiêu Trúc Vũ dẩu miệng: “Nghe không hiểu cậu đang nói cái gì.”

“Vậy đêm nay liền thử sẽ hiểu.”

“Tôi phải về phòng học, tôi còn phải hỏi ý tưởng của các bạn học.” cô đem đồ vật trong lòng ngực trở thành bảo vật, đây được xem là nhiệm vụ trọng đại đầu tiên trong nhân sinh của cô , cũng là lần đầu tiên được người khác tin tưởng đảm nhận một việc, giống như sấp giấy lòng mang là một văn kiện bí mật, nghiêm túc ôm chặt.

Bạch Dương không hé răng.

Tiêu Trúc Vũ chạy đến phòng học, đúng thời điểm sắp vào học , các bạn học đã tập hợp ở lớp không ít, châu đầu ghé tai nói chuyện vui cười .

Cô đứng ở đó, chân tay có chút luống cuống, nhìn bảng ý tưởng cho biểu ngực trong lòng ngực , do dự nhìn vào một nam sinh ngồi ở giữa lớp học, tiến lên, trong miệng ấp úng .

“Kia……”

Không được, muốn nói gì mới được.

Tiêu Trúc Vũ quay đầu nhìn lại người đang đứng ở hành lang, Bạch Dương đang châm một điếu thuốc, một bên thảnh thơi nhìn cô, môi mỏng khẽ nhếch, gợi cảm hít mây nhả khói.

Mặt cô đã rối rắm nhăn thành một cái bánh quai chèo vị sữa bò .

“Cái kia, có thể hay không……”

“Ha ha ha.”các bạn học cùng bàn sau nói chuyện, nói chuyện với nhau thực huyên náo, người chung quanh thì dựng thẳng lỗ tai lên nghe bát quái, sau đó thì thấy bọn họ đánh mạnh lên bàn cười vang.

So với âm thanh tựa như ruồi bọ bay –vù vù– của cô , thực mau đã bị lấn áp xuống.

“Có thể hay không.” Tiêu Trúc Vũ nỗ lực đem bảng biểu tiến lên, cong eo, mở miệng nói chuyện: “Hỗ trợ cái này ——”

“Ha ha ha ha thao!” Nam sinh đột nhiên đấm bàn cười to, Tiêu Trúc Vũ sợ tới mức vội lui ra phía sau.

Thịch thịch thịch!

Cửa phòng học vang lên thanh âm bị đấm đánh lên, đinh tai nhức óc kịch liệt .

Trong nháy mắt mọi người an tĩnh lại, nhìn lại trước cửa là nam sinh không dễ chọc kia , nắm tay chống vào khung cửa, ngón tay kẹp thuốc, kiêu ngạo đem thuốc bỏ vào trong miệng.

Tiêu Trúc Vũ cũng sợ hãi, cô muốn trở lại trên chỗ ngồi.

“Đem đồ vật trong cô ấy viết xuống ý tưởng.” Bạch Dương chỉ vào cô, thanh âm âm trầm không cho phép từ chối .

Người trong cả lớp lập tức hướng ánh mắt về phía cô,nhìn tua cười trên mặt của cô còn khó xem hơn khóc, giống như cô mới là bị bắt ép ghi chép kia.

“Viết từ trang thứ nhất, một đám viết, ai không viết thì từ cửa sổ nhảy xuống đi.”

Bọn họ không dám nói lời nào, cũng không ai dám từ cửa sổ lầu 4 nhảy xuống ngắm phong cảnh bên ngoài.

“Còn thất thần làm gì.” Bạch Dương cười như không cười, vờn quanh mặt mấy người trong lớp, lão sư đi đến cửa, sắc mặt cũng căng thẳng đứng thẳng ở kia không nhúc nhích, người này đã đem cửa phòng đóng lại rồi.

Tiêu Trúc Vũ cầm giấy, thật cẩn thận đưa cho từng người, lẩm bẩm nói: “Cái kia, giúp đỡ.”

“Có thể có thể.” Hắn chạy nhanh tiếp nhận: “Viết gì, gì a?”

“Đại hội thể thao mùa thu, lão sư nói, muốn thu thập một chút ý tưởng của các bạn trong lớp .” cô đứng ở kia cúi đầu, không bỏ được tự ti, thanh âm mềm ngọt lại uất ức.

Bình luận (0)

Để lại bình luận