Chương 74

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 74

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Rất tốt, đã bốn ngày rồi.
Bốn ngày, 10 tiếng 37 phút, đồ khốn kiếp kia vẫn không chịu gửi một câu trả lời cho cô.
Rất tốt.
Chi Đạo ném điện thoại di động vào cặp sách học bổ túc, lại thu dọn vài quyển sách giáo khoa, bút, sách luyện tập, chuẩn bị đi đến lớp học bổ túc được tổ chức ngay gần tiểu khu, coi như học thêm trong kỳ nghỉ đông. Cô đóng kỹ cửa, mới vừa bước xuống bậc cầu thang đầu tiên, tiếng chuông độc nhất dành cho người liên lạc được đánh dấu đặc biệt quan tâm trên QQ vang lên, trái tim Chi Đạo đột nhiên đau xót, thâm chí, động tác móc di động ra cũng chậm hơn bình thường rất nhiều.
Tên khốn kiếp: 【 chúng ta đi chơi đi 】
Nhìn thoáng qua nội dung tin nhắn, Chi Đạo lại ném chiếc điện thoại vào cặp sách
Ai muốn đi chơi với anh! Minh Bạch dám bơ cô suốt bốn ngày, vậy mà giờ lại làm như không, có, chuyện, gì nhắn tin cho cô như thật?! Đồ khốn kiếp, chờ đấy. Cô cũng muốn lấy độc trị độc! Bơ anh bốn ngày nữa rồi tính.
Chi Đạo xuống lầu, khi cô bước xuống bậc cầu thang cuối cùng, vặn vẹo mở khóa cổng tiểu khu ra, vừa ngẩng đầu lên đã nhìn thấy Minh Bạch đứng trước cổng tiểu khu, đang cúi đầu xem di động.
Anh thấy có người đi ra, theo bản năng ngẩng đầu lên.
Không thể phủ nhận. Ánh mặt trời cũng quá bất công, ánh sáng như có linh tính, dịu dàng thưởng thức dung nhan của anh, dùng thân mình tô điểm thêm cho vẻ đẹp thần thánh ấy. Khiến dung mạo của Minh Bạch còn trong sáng hơn tuyết, hơn băng. Một đôi mắt câu nhân, ngập nước mềm mại thâm tình nhìn cô, cứ như cô là tình yêu duy nhất của đời anh. Có người chỉ cần liếc mắt một cái đã kinh diễm bốn phương, lại có người, cho dù một hành vô tình của người đó cũng đủ làm bừng sáng một góc trời.
Chi Đạo bị người đối diện liếc mắt nhìn một cái như vậy, trái tim đột nhiên không kịp phòng ngừa biến thành mềm nhũn.
Nhưng ngoài miệng lại không như vậy: “Anh tới làm gì?”
“Chờ em.”
Minh Bạch cất di động đi, đi về phía cô.
Chi Đạo dùng giọng mũi hừ nhẹ một tiếng: “Cũng thật là làm khó cho anh. Tiểu vương tử bận rộn như vậy, hiện tại mới nhớ tới em?”
Minh Bạch nghiền ngẫm ý tứ sâu xa trong lời nói đầy sự châm chọc của cô, một lát đã hiểu, thiếu niên cúi người gật đầu: “Thực xin lỗi, bình thường anh không hay xem di động…”
Lúc này Chi Đạo mới nhớ ra, đúng là bình thường Minh Bạch cũng không hay dùng các phần mềm nói chuyện phiếm, ngoại trừ khoảng thời gian giúp cô học bổ túc kia, trước kia cũng là mấy tháng mới nói một câu. Chỉ là anh hiện tại đã là bạn trai của cô… Cô khó tránh khỏi càng hay để ý.
“Nhỡ may… Em có chuyện gì muốn tìm anh thì sao…” Chi Đạo đuối lý, đá đá không khí dưới chân. Kỳ thật, cô càng muốn nói: Chẳng lẽ anh không nghĩ tới chuyện chủ động tìm em trò chuyện sao?
“Sau này anh sẽ thường xuyên xem di động.” Minh Bạch lại thuận theo, gật đầu đồng ý với cô: “Bốn ngày này anh đã làm xong tất cả bài tập trong kỳ nghỉ, cũng đã lên danh sách những câu cần làm cẩn thận và những câu chỉ cần chép đáp án. Sau này…”
Minh Bạch do dự một lát, lỗ tai hơi phiếm hồng: “Nếu em muốn tìm anh cùng đi chơi… Lúc nào anh cũng có thời gian.”
Ai muốn tìm anh cùng đi chơi? Đồ khốn kiếp chỉ biết chọc người ta mặt đỏ tim đập! Chi Đạo vội đi lên phía trước: “Nhưng mà bây giờ em phải đi học bổ túc.”
“Anh đưa em đi.” Minh Bạch đi đến bên cạnh cô.
Chi Đạo đột nhiên ngừng lại, nghiêng người nhìn sang, ánh mắt cẩn thận đánh giá anh từ trên xuống dưới, giống như đang giám định và thưởng thức trân phẩm. Minh Bạch bị ánh mắt của cô nhìn đến nghi hoặc, hạ thấp cầm cũng nhìn lại cô.
Chi Đạo quyết định hỏi trắng ra: “Em có thể sờ anh không?”
Minh Bạch càng nghi hoặc, lông mi rũ xuống, đôi mắt nhìn về phía bàn tay mềm mại như không xương của cô.
Sờ?
Sờ anh? Sờ cái gì của anh?… Anh cũng không có thói quen bị người ta sờ, lần trước nhất thời mềm lòng để cô sờ lên eo với bụng… Làm cho cả người anh không được tự nhiên. Vì thế Minh Bạch nghiêng đầu, không lập tức trả lời cô.
Chi Đạo nhìn biểu hiện của Minh Bạch như vậy, trong lòng cũng đoán được đáp án: “Vậy được rồi.”
Thiếu nữ mang vẻ mặt mất mát tiếp tục đi về phía trước.
Một bước, hai bước.
Minh Bạch đột nhiên giữ chặt cổ tay của cô. Chi Đạo xoay người, ảnh ngược bé nhỏ của Minh Bạch trong mắt cô hơi co quắp rồi thong thả nhẹ nhàng mà… Gật gật đầu.

Chi Đạo không hề đặt tay lên mặt, không hề đặt tay lên vai, cũng không có sờ cánh tay, cũng không phải định sờ eo anh.
Cô chỉ lưu loát vỗ một cái lên cái mông của anh.
Cơ thể Minh Bạch cứng đờ, dùng ánh mắt sững sờ khó tin mà nhìn cô. Còn Chi Đạo thì vẫn cúi đầu, chuyên tâm với sự nghiệp sờ soạng của cô. Trong nét mặt kinh ngạc của Minh Bạch, năm ngón tay của Chi Đạo còn dùng sức nhéo thịt ở nơi đó một phen.
“Chi Đạo…” Minh Bạch nhỏ giọng mở miệng.
Chi Đạo lại cười với anh: “Được rồi, đi thôi.”
A a a a! Rốt cuộc cô cũng sờ được!! Trời mới biết cô thèm muốn… Ngưỡng mộ chỗ kia của anh bao lâu rồi. Trước kia, mỗi ngày chạy bộ buổi sáng, cái mông của anh cứ lúc ẩn lúc hiện, không muốn sống lắc lư trước mắt cô, làm hại cô chỉ dám nhìn lên trời mà chạy, bây giờ rốt cuộc cũng đã có thể xuống tay!
Tuyệt. Quả thực là mềm như bông, mông vểnh mượt mà, sờ lên một cái, tâm đều nhũn ra. Cho nên cô mới không nhịn được mà nhéo thêm một cái, lực đạo không nhẹ. Sau đó lại chột dạ rút lui, tưởng tượng cái mông thịt trắng nõn giấu trong quần của anh đột ngột xuất hiện năm vết đỏ, mọi dây thần kinh trong đầu cô đều như muốn nổi điên.
Ai bảo anh không chịu để ý tới cô, làm cô chịu dày vò.
“Ai bảo anh không để ý tới em.” Chi Đạo giải thích. Cho nên, không phải cô sắc dục huân tâm nên giở trò đồi bại với anh đâu nhé.
Lỗ tai Minh Bạch đỏ ửng, dáng vẻ như con gái nhà lành bị khi dễ. Thiếu niên mất tự nhiên, đi đến bên cạnh cô, tay trái thử kéo tay áo của Chi Đạo, sau đó liền bắt lấy tay phải của cô, nhẹ nhàng nắm trong tay.
“Anh sẽ không.” Minh Bạch nói.
Chi Đạo quay đầu, đột nhiên nhìn thấy lỗ tai đỏ ửng của thiếu niên, trái tim tức khắc ngứa ngáy. Cô nghĩ thầm, bây giờ người này làm gì còn dáng vẻ người lạ chớ lại gần, nửa tay áo không dính chút bụi trận như trước, nào còn là thiếu niên cao lãnh có thói ở sạch đến biến thái kia nữa. Rõ ràng anh chính là đứa nhỏ dễ thẹn thùng, gặp mấy chuyện nam nữ liền co quắp, hoàn toàn đánh mất dáng vẻ bình thản ngày thường. Cứ như biến thành em gái Minh ấy. Khó trách đêm đó cô không có ấn tượng gì. Có thể là vì anh vốn không được, không phải người ta đều nói lần đầu của thiếu niên thường rất nhanh sao? Khó trách… Đến cả bao cao su Minh Bạch cũng không biết, lần đầu tiên lưỡi hôn còn là do bị cô cưỡng ép…
Càng nghĩ càng cảm thấy Minh Bạch thật thuần khiết, giống như tuyết vậy.
Chi Đạo không nhịn được, cười trộm trong lòng, trái tim lại ngọt ngào như được ăn mật.

Bình luận (0)

Để lại bình luận