Chương 74

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 74

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Đây là lần đầu tiên Lục Tri Hạ bị anh rể bắn ở bên trong vừa sâu vừa mạnh thế này, qυყ đầυ cực lớn của anh nghiền qua huyệt đạo mềm mại của cô, hung hăng đâm mở cổ tử ©υиɠ, lại ưỡn eo một lần nữa, trực tiếp cắm vào trong tử ©υиɠ, theo sự co rút của tao huyệt cô, dươиɠ ѵậŧ anh càng ngày càng trướng lớn, cuối cùng từng dòng lại từng dòng tϊиɧ ɖϊ©h͙ phụt ra từ mã mắt, bắn vào tử ©υиɠ mẫn cảm nhất.
Lục Tri Hạ bị dịch đặc làm bỏng đến nỗi thất thần, chỉ cảm thấy bụng mình ấm áp, trướng trướng, một hồi lâu sau cô mới ngẩng đầu lên, hỏi Tô Cảnh: “Anh rể, vừa nãy anh bắn vào trong sao?”
Trước đây bởi vì sợ có thai ngoài ý muốn, Tô Cảnh đều nhịn bắn tinh, rút ra ngoài rồi mới bắn, không ngờ lần này làm kích động, anh lại không cố kỵ gì bắn vào bên trong, Lục Tri Hạ cảm thấy trải nghiệm này rất thần kỳ, cô cảm thấy chỉ có hoàn toàn bắn tinh ở bên trong mới có thể tính là lần làʍ t̠ìиɦ hoàn mỹ nhất.
Cô tưởng rằng Tô Cảnh không cẩn thận bắn vào bên trong, không ngờ Tô Cảnh lại cúi người hôn lên môi cô, nói: “Anh cố ý bắn vào trong đấy, hôm qua anh bắt đầu uống thuốc rồi, sau này không cần lo mang thai nữa, anh rể lúc nào cũng có thể bắn vào bên trong em, mỗi ngày đều có thể cho tao huyệt của em ăn đầy đủ.”
Lục Tri Hạ đỏ mặt, nhỏ giọng lẩm bẩm: “Người ta không cần anh cho ăn đâu.”
Biết cô đang cứng miệng, Tô Cảnh ôm cô lên, cúi đầu cắn đầṳ ѵú cô, dùng sức mυ”ŧ vào, hút đến nỗi em vợ mở miệng kêu lớn, anh mới buông đầṳ ѵú ra, hỏi cô: “Thật sự không cần anh rể cho ăn? Không thích cảm giác tϊиɧ ɖϊ©h͙ bắn vào trong?”
Mặt Lục Tri Hạ càng đỏ hơn, vùng vẫy khỏi cái ôm của anh, gắt giọng nói: “Thích, thích, em thích muốn chết, đã được chưa, đáng ghét!”
Tuy rằng hai người đang nói chuyện, nhưng bộ ρᏂậи 🅢iиɧ ɖụ© bên dưới vẫn dính lấy nhau, lối đi chặt khít ấm nóng làm côn ŧᏂịŧ Tô Cảnh rất nhanh lại cứng lên, như những gì anh nói với Lục Tri Hạ trước đó, làm một lần giải khát trước, rồi từ từ chơi.
Lúc này cảm nhận được anh rể lại cứng rồi.
Trong tao huyệt Lục Tri Hạ tê rần một trận, rất nhanh lại bắt đầu chảy ra dâʍ ŧᏂủy̠, cô khó chịu vặn vẹo eo, vừa ngọt ngào vừa quyến rũ gọi anh: “Anh rể.”
Tô Cảnh lại đâm nhẹ vài cái trong huyệt non, có điều lần này anh muốn làm chậm hơn, cũng không gấp gáp dùng sức thao vào nữa, mà duy trì tốc độ cắm rút chậm rãi, đem lại cho em vợ cảm giác sung sướиɠ, nhưng không quá kí©ɧ ŧɧí©ɧ.
Hai người ôm lấy nhau hôn môi, đầu lưỡi quấn quýt, nước bọt giao hoan, ở trong không gian yên lặng như thế này, nụ hôn vang lên tiếng nhép nhép.
Lục Tri Hạ ôm anh rể, sờ được quần áo trên người anh, nhịn không được kháng nghị: “Anh rể, em đã cởi sạch rồi, sao anh vẫn mặc quần áo vậy.”
Tô Cảnh cười một tiếng trầm thấp, âm thanh có từ tính, đem theo một tia mê hoặc, nói với cô: “Vậy thì em cởi giúp anh đi.”
Lục Tri Hạ chu môi, giơ tay cởϊ áσ cho anh, mà quần bởi vì anh không chịu rút dươиɠ ѵậŧ ra, chỉ có thể để anh tự cởi, đợi sau khi người đàn ông hoàn toàn tя͢ầи ͙ȶя͢υồиɠ, Lục Tri Hạ có hơi gấp không đợi được giơ tay sờ lên, lập tức sờ được bắp thịt rắn chắc.
Từ khi bắt đầu làʍ t̠ìиɦ lúc nãy, trong xe đã không bật đèn, nơi phát ra ánh sáng duy nhất chính là bầu trời đêm sáng sủa và ánh trăng sáng tỏ bên ngoài, Lục Tri Hạ mượn ánh trăng, giơ tay ra sờ lên yết hầu của anh rể, sau đó chầm chậm đi xuống dưới, sờ lên xương quai xanh, cơ ngực, cùng với hạt đậu màu đỏ ở trước ngực của anh, Lục Tri Hạ dùng móng tay gẩy gẩy đầṳ ѵú nhỏ ấy, thành công chọc cho anh rể hít vào một tiếng.
Lục Tri Hạ cố ý cười anh: “Anh rể anh mẫn cảm vậy sao? Tao thật.”
Tô Cảnh khẽ hừ một tiếng, bắt lấy eo cô nhanh chóng cắm rút mấy cái, đột nhiên nói với em vợ: “Đi, chúng ta xuống xe.”
Lục Tri Hạ ngây ra: “Xuống xe? Bây giờ chúng ta như thế này? Không mặc quần áo đi xuống?”
Tô Cảnh nhéo nhéo mặt cô, cười nói: “Sợ sao?”
Lục Tri Hạ nhìn thử bên ngoài cửa sổ, ở nơi không xa chính là mặt hồ yên ả, xung quanh có cây có đồng cỏ, tuy rằng bên cạnh nhìn như không có người, nhưng dù sao cũng là ở bên ngoài, Lục Tri Hạ có hơi do dự.
Thế nhưng anh rể lại như một nam yêu tinh, không ngừng quyến rũ bên tai cô: “Đi xuống đi, tя͢ầи ͙ȶя͢υồиɠ ở nơi đất hoang thao huyệt, kí©ɧ ŧɧí©ɧ biết bao.”
“Trong xe có hơi bí bách, chúng ta có thể ở bên ngoài vừa thao huyệt vừa đi dạo, cho dù dâʍ ŧᏂủy̠ của em chảy đầy đất cũng không cần thu dọn.”
“Đi đi, không phải em là tiểu tao hóa của anh sao? Tất cả mọi chuyện tao hóa nên nghe theo anh rể mới đúng chứ.”
Anh rể nói một hồi như vậy đã làm em vợ động lòng rồi.
Khi mở cửa xe bước xuống, Lục Tri Hạ vẫn còn có hơi căng thẳng, nhìn bốn chung quanh một cái, sau khi xác định không có người, cuối cùng cô cũng hoàn toàn yên tâm.
Ánh trăng sáng tỏ dịu dàng chiếu lên mặt đất, gió đêm nhẹ nhàng thổi qua, ở ngoài đồng cỏ trống trải như thế này, hai người dâʍ ɭσạи tя͢ầи ͙ȶя͢υồиɠ, không một mảnh vải che thân đứng trên mặt cỏ, để lộ bộ ρᏂậи 🅢iиɧ ɖụ© tư mật nhất ra bên ngoài, cảm giác bí ẩn lại bạo lộ này vô cùng kí©ɧ ŧɧí©ɧ.
Lục Tri Hạ vừa xuống xe, tao huyệt đã bắt đầu chảy nước, phản ứng của Tô Cảnh cũng rất lớn, dươиɠ ѵậŧ nhanh chóng vểnh lên ở trạng thái cứng nhất.
“Bảo bối, cảm giác này có phải rất kí©ɧ ŧɧí©ɧ không?” Tô Cảnh ôm lấy cô từ đằng sau, hai tay đỡ lấy eo cô, để mông cô vểnh về đằng sau một chút, sau đó đỡ côn ŧᏂịŧ của mình, dùng sức thao vào tao huyệt cô.
“A…” Trả lời anh là tiếng rêи ɾỉ vừa tao vừa lãng của em vợ.

Bình luận (0)

Để lại bình luận