Chương 74

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 74

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“A… Ưm… Thầy…”

Tiếng kêu mong manh của người con gái chui vào tai anh, hóa thành liều thuốc động tình mê hoặc, anh nghiêng đầu cắn lên chóp mũi cô: “Vẫn còn gọi thầy? Hửm?”

“Ha… Vậy em nên gọi… A… là gì?”

Một tay người đàn ông nắm bầu ngực trơn mềm của cô, dưới thân đưa đẩy càng lúc càng mạnh, tiếng nước “phùn phụt” khiến con người ta mềm xương, người con gái phóng túng rên rỉ, hơi thở ngày một bất ổn.

Tống Đĩnh Ngôn chồm mạnh lên, đỉnh gậy mượt mà mở ra một khe hẹp nơi cửa tử cung non mềm, khoái cảm nghẹt thở khiến người đàn ông đánh mất lí trí.

“A… a… Sâu quá… Đừng mà…”

Tiếng nức nở yếu ớt vừa buột khỏi họng, cô không kìm nổi mà khóc rưng rức.

“Anh… Anh là đồ khốn… Hu hu hu…”

Anh cười hôn lên mặt cô, lần tay trên cạnh cửa, tìm được đúng nút bấm, ghế dựa tự động lùi ra sau, giãn ra một khoảng với đằng trước, người con gái bị anh lật mình đè lên tay lái, bầu ngực trắng nõn lọt qua khe vô lăng, kẹt giữa lưng chừng, chỉ còn lại quả hồng cứng như đá xao động trong bóng đêm.

Nửa người trên của người đàn ông vẫn chỉnh tề, lồng ngực nóng rẫy dán sát vào Tô Anh, anh ve vuốt đỉnh đồi, cái ngứa vỡ òa trong ngực, cô quay đầu khó nhọc van lơn: “Dừng lại… Ưm… Xin anh…”

Bàn tay to vén váy cô lên tận hông, bờ mông căng mọng hoàn mỹ của cô hiện ra trước mắt anh.

Người đàn ông đỏ mắt, ưu nhã đưa tay cởi ba cúc áo sơ-mi ở đầu trước nhất, dễ thở hơn vài phần, đầu ngón tay lùa vào giữa khe mông, tùy ý ấn lên môi hoa căng mọng.

“Rõ ràng anh đã cảnh cáo em rồi, Anh Đào ạ…”

Tô Anh thấy tủi thân vô cùng, cô đâu ngờ tư thế nữ ngồi trên sẽ vào sâu đến vậy, phần dưới của anh căng trướng khủng khiếp, vừa to vừa cứng, trên thân nổi đầy gân xanh đáng sợ, như chiếc bao cao su điểm chấm gai, mỗi một lần hung ác cọ qua vách trong đều khiến cơ thể cô phải run rẩy.

Cảm giác tê mê khiến cô tưởng mình như chết đi rồi sống lại, bị tung lên cao hết lần này đến lần khác, không có lấy chút cảm giác an toàn nào.

Anh đè ngón trỏ thô ráp lên cửa huyệt, từ tốn hỏi: “Muốn anh tha cho em à?”

Cô hốt hoảng gật đầu, mái tóc đen rối tung.

“Vậy nên gọi anh là gì?”

Tô Anh ngây người mất hai giây.

Cùng lúc tiếng nước êm tai vang lên, ngón trỏ của anh hoàn toàn cắm cả vào, người con gái ngửa đầu, mái tóc dài vẽ nên một đường cong quyến rũ trên không.

“Ưm… Anh họ… Đừng…”

Vừa nói dứt lời, chính bản thân cô ngẩn ngơ, cô vừa nói gì vậy?

Người đàn ông ở phía sau nở nụ cười hài lòng, ngón trỏ vừa được rút ra thì vật kia thình lình thúc vào, cơ bụng anh đánh vào mông cô cái chát, trơn tru mà êm tai.

Anh khoan khoái thở dồn, bàn tay vỗ nhẹ mông cô, giọng nói khàn khàn xấu xa hết sức: “Ngoan, anh họ thương em.”

Tô Anh không biết anh còn có cả sở thích kì lạ này, cô buồn bực vùi đầu vào vô lăng, nghẹn ngào đón nhận từng đợt va chạm mãnh liệt tới từ phía sau.

Thấy người con gái im lặng, anh bóp eo cô, giã vào hoa huyệt như đóng cọc, từng hồi “chan chát” lanh lảnh vang vọng giữa đêm khuya, trong xe quanh quẩn tiếng hít thở nặng nề của đàn ông và tiếng khóc rấm rứt của phụ nữ.

Đúng lúc này, từ sau xe rọi lại một chùm sáng. Thấy nó càng lúc càng gần, bản năng tự bảo vệ thôi thúc Tô Anh vùng ra hòng đứng dậy, người đàn ông lại vòng tay quanh eo rồi ôm ghì cô vào lòng khi phía dưới vẫn ra vào hung ác.

Cô nức nở muốn trốn, anh lại đưa tay bịt miệng cô.

“Giờ mới biết sợ à?” Anh vùi đầu bên cổ cô, ồ ồ cất tiếng, hơi thở nóng rực phả lên cổ thiêu đốt cô, khiến cô ngứa râm ran khắp người, không kiềm nổi suối nguồn bên dưới.

“Ướt đẫm rồi này…” Tống Đĩnh Ngôn sờ lên hoa huyệt ướt mềm, ngón tay mơn trớn nơi gắn kết của anh và cô.

Chiếc xe phía sau đi lướt qua xe họ, hai người ẩn trong bóng tối, nhìn từ ngoài vào thật ra chẳng thấy được gì, nhưng dù sao cũng đang ở giữa chốn xa lạ, sự kích thích khiến hoa huyệt của Tô Anh vội siết. Người đàn ông cứng đờ, hai giây sau, món đồ dường như càng thêm cương, khiến cô chau mày vì trướng.

Bình luận (0)

Để lại bình luận