Chương 74

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 74

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Đáy lòng căng chặt của Lê Đông lại lần nữa căng ra, ngẩng đầu thì nhìn thấy một màn càng kinh hoàng.

Khương Từ Niên mở màn hình di động ra chiếu về mình, anh chỉnh camera thành hình thức tự chụp.

Mặt mày xinh đẹp kia bị đánh đến da rách máu chảy, quanh một con mắt bịt kín máu ứ đọng, một bên mắt sưng húp thành một khe hở không mở được ra.

Đuôi lông mi nghiêng nghiêng là một đoạn vết thương chảy máu đã kết vảy, thái dương bên trái cũng giống như khuôn mặt mà sưng vều, khác biệt chính là một cái thì bị rách ra, trên mặt còn có vết bầm hình ngón tay.

Mà một khuôn mặt khác, không biết là dùng thứ gì đánh, khối thịt kia đều sưng lên, khoé miệng anh còn chảy tơ máu, như là trong miệng chảy ra, khô kết lại thành dấu vết.

Đôi môi mỏng hơi căng chặt, lông mi dày mảnh của anh buông xuống run rẩy, như là một cảnh này dừng trước mặt cô không nên nhìn thấy, tựa hồ chật vật nhiều đến bao nhiêu.

.

Da thịt trắng nhợt nhạt. Điều này không giống như người bình thường khi gặp điều hoảng sợ. Bộ dạng của anh ta vô cùng thống khổ, lại thêm việc anh bình thường ít nói làm người khác nhìn thấy bất giác thương hại. Như một thứ bị vứt bỏ, anh giống như một chú chó lạc đàn trong trời mưa.

Nhưng từ trước đến này Khương Từ Niên không phải là một chú chó. Bộ dạng thẹn thùng kia không phải bị người khác chèn ép, mà có thể biến anh thành con người biết nghe lời.

Giọng nói của anh sắc bén, giọng điệu cũng vô cùng gian manh nguy hiểm: “Em cho rằng anh không chặt đứt hai chân của em tức là anh đã tha cho em sao?”

Lê Đông càng thêm sợ hãi. Anh vậy mà dùng khuôn mặt đau xót đó để trả thù cô.

Khương Từ Niên nhìn ra cô đang sợ hãi, không những không bực tức thêm, trái lại còn nở một nụ cười. Nụ cười ngoại lệ đó rất âm trầm, kết hợp cùng với vẻ ngoài xấu xí của anh, liền có thể làm người khác kinh sợ tột độ.

“Lê Đông, anh để lại hai chân cho em, em phải yêu anh.”

Trong nháy máy, cô không biết phải phản ứng thế nào.

“Chân tôi có thể được anh giữ lại, cũng có thể bị anh chặt đứt đi. Cho dù là thế nào đi nữa, anh cũng đừng ôm hi vọng rằng, tôi sẽ cùng sống cùng chết với anh, đem cả đời cột chặt vào nhau.”

Khương Từ Niên dùng đến biện pháp cuối cùng. Anh đứng dậy, đi đến bàn và nắm thứ gì đó ở trong tay. Đột nhiên, anh đi tới kéo Lê Đông và vứt cô nằm trên giường.

“Anh muốn làm gì!”

Khương Từ Niên quỳ một gối ở trên giường, ấn bả vai của Lê Đông xuống, không cho cô ngồi dậy. Tay còn lại của anh thì bắt đầu rục rịch ở bên người cô. Ánh mắt nheo lại hiện rõ sự nguy hiểm. Đôi mắt ấy kiên định đến mức cho dù gặp chuyện gì cũng không xuất hiện sự run rẩy. Âm thanh anh phát ra so với giọng nói run sợ của Lê Đông còn có vẻ kích động hơn.

“Em tin trong tay anh là một con dao không.”

Lê Đông vội vã gật đầu, khóc lóc: “Tôi tin! Tôi tin! Anh đừng làm hại đến tôi, tôi cái gì cũng sẽ nghe theo lời của anh.”

“Em nói thật sao?”

Không đợi cô trả lời, Khương Từ Niên đã đem đồ vật đó tiến vào sâu bên trong đùi của cô. Da thịt nhạy cảm bên trong bị kích thích bất ngờ, bất giác hơi rùng mình. Vật lạnh lẽo đó lại tiếp tục đặt gần cửa mình của cô, Lê Đông run rẩy kêu lên: “Thật! Lời tôi nói là thật!”

Cô khóc lóc thảm thảm thiết, xong mở rộng hai chân cứng đờ vì sợ, nằm thẳng trên mặt giường. Trên gương mặt của Khương Từ Niên thấp thoáng nụ cười làm cô sợ nhưng lại có chút yên tâm.

“Chút nữa, anh muốn em làm cái gì, em sẽ phải làm cái đó. Em đã hiểu chưa?”

“Tôi hiểu! Tôi hiểu!”

Nước mắt như mưa cứ trút xuống. Khi Khương Từ Niên rút tay ra khỏi đùi của cô, Lê Đông mới thấy rõ đồ vật nắm trong tay anh.

Nó thật sự là một con dao.

Đây là một con dao gọt trái cây, nhưng bên ngoài có một lớp vỏ bao bọc trong suốt, bảo vệ phần lưỡi dao.

Bình luận (0)

Để lại bình luận