Chương 74

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 74

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Cậu ta há hốc mồm thở dốc, hai mắt mệt mỏi căn bản không mở ra nổi, chỉ có thể híp mắt lại tạo thành một cái khe hở, trong mắt có thể thấy rõ sự tuyệt vọng.

“Tỉnh lại đi, chúng ta tiếp tục.”

Đột ngột buông lỏng cằm ra, đầu mất trọng lực gục xuống, Phong Nghị mở ra mạch máu trên cánh tay đối phương, từng giọt máu từ trong cơ thể từ từ được rút ra, nhỏ vào một cái lọ, bên trong đã có hơn phân nửa bình, nhưng vẫn chưa đủ.

Thứ anh ta muốn không phải là máu, mà là lý trí.

Phong Nghị ngồi trên sô pha đối diện với Cận Trận, lười biếng ngả người ra sau, đặt chiếc cốc trong tay xuống bàn bên cạnh, chống đầu nhìn.

“Hiện tại cảm giác thế nào? Nói ra xem.”

Cận Trần thở hổn hển, vô cùng mệt mỏi, môi khô nứt nẻ, từ trong cổ họng phun ra một câu khàn khàn.

“Anh… biến thái.”

“Không phải sao?” Phong Nghị nhướng mày,

“Cậu đúng là vừa ăn cắp vừa la làng? Không phải bản thân cũng biến thái sao, người đánh Tả Đồng đến suýt chết, là ai? ”

“À mà, thuận tiện nói cho cậu nghe, Tả Đồng bây giờ cũng đang ở trong tay tôi, cô ấy đang ở dưới tầng hầm, bị xích sắt trói chặt.”

Trong không khí truyền đến tiếng hít thở mãnh liệt, xem chừng người kia có vẻ vô cùng tức tối.

Phong Nghị cười.

“Nhìn dáng vẻ cậu xem ra rất tức giận, không sao, cứ tiếp tục tức giận đi, máu chảy ra nhiều như vậy, sớm muộn gì cũng sẽ sớm mất đi ý thức.”

“Tôi đúng là cũng rất chờ mong, một bác sĩ thần kinh, bị tôi thôi miên, sẽ biểu hiện như thế nào đây, cấu tạo của não có lẽ sẽ khác người thường một chút, đúng chứ? ”

“Con mẹ nó… ”

“Đừng thế! ” Phong Nghị nhẹ nhàng nhắc nhở.

“Càng tức giận như vậy, càng mất ý thức nhanh hơn thôi.”

Anh ta khoanh chân, ngẩng đầu nhìn lên trần nhà, thả lỏng thở dài nhẹ nhõm một hơi.

“Để tôi nói cho bạn cậu nghe một bí mật, Tả Đồng ở thời điểm học đại học rất thích cậu, cậu tặng cô ấy hoa hướng dương, từ đó đến nay Tả Đồng đều nhớ mãi không quên.”

Cận Trần cố gắng ngẩng đầu lên. Buộc chính mình trừng lớn đôi mắt nhìn hắn, sắc mặt tái nhợt, đôi mắt trũng sâu.

“Làm sao anh biết … Anh là đang cố tình tẩy não tôi! Cút ngay !”

“Không tin sao?”

Người đàn ông môi đỏ răng trắng, gương mặt ôn nhu giờ phút này lộ ra vẻ ác ôn vô cùng, híp mắt giảo hoạt:

“Đây là những lời thốt ra từ miệng cô ấy khi bị tôi thôi miên. Tả Đồng đã kể với tôi mọi chuyện hồi đại học, nói rằng cô ấy đã thầm thích cậu, nhưng anh trai của cậu lại yêu Tả Đồng, cậu liền thành toàn cho Giang Dã sâm, chính tay mình đưa người mang vào ổ sói, khiến cô ấy bị cầm tù, đánh đập, hết thảy mọi chuyện đều do một tay cậu gây nên. ”

“Cận Trần, nếu ngay từ đầu cậu không làm như vậy, có lẽ bây giờ hai người đã ở bên nhau, hẳn là sẽ rất vui sướng đi, cậu đến được với Tả Đồng, cô ấy sẽ là người của cậu, cậu muốn cô ấy làm cái gì, liền làm cái đó.”

Người trước mặt biểu tình dữ tợn, sắc mặt vặn vẹo, trừng mắt tức giận nhìn đối phương chằm chằm.

“Câm miệng, anh câm miệng cho tôi!”

Phong Nghị khóe miệng mỉm cười, vuốt ve cằm, âm thầm gia tăng tốc độ kim lấy máu.

Không tìm thấy Tả Đồng, Giang Dã Sâm mỗi ngày đều mơ màng hồ đồ đến tuyệt vọng, mất hồn mất vía đi điều tra địa chỉ của Phong Nghị.

Tất cả thông tin của anh ta trong bệnh viện đều là giả, ngoại trừ số điện thoại di động không liên lạc được là thật, căn bản không một chút manh mối nào để tìm ra anh ta.

Giang Dã Sâm cảm thấy chính mình như sắp phát điên, hình bóng của Tả Đồng xuất hiện dày đặc trong giấc mơ của hắn, có phải hay không cô còn sống, hay thật sự đã bị hắn đánh chết? Hắn càng ngày càng không chắc chắn.

Tìm kiếm không có kết quả, hắn đem chính mình cầm tù trong phòng ngủ, Lý Vân mỗi ngày đều nhìn hắn điên cuồng ném đồ đạc, biến bản thân trở thành kẻ mất trí không giống người thường, gục xuống rú lên rồi lại gục xuống giường.

Bình luận (0)

Để lại bình luận