Chương 74

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 74

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Tô Duyệt vốn muốn cự tuyệt, nhưng bà ngoại lại đồng ý.
Tô Duyệt đều không cần hỏi, chỉ xem ánh mắt của bà ngoại, liền biết tâm tư của bà ngoại.
Buổi tối.
Sau khi ăn cơm tối xong, bà ngoại di chuyển khó khăn nên về phòng ngủ sớm.
Tô Duyệt cùng Vương Ngọc đi dạo để tiêu hóa thức ăn.
Đi dọc theo đường cái một đoạn đường rất dài, sau đó lại vòng trở về, sắc trời đã hầu như đã tối đen.
Vương Ngọc lấy điện thoại di động ra, dùng đèn pin chiếu sáng.
Cô nam quả nữ hai người, đi trên con đường tối tăm, lại có chút an tĩnh.
Cộng thêm Vương Ngọc đã cấm dục hơn mười ngày, nhìn qua cô gái bên cạnh, mặc dù trong lòng đã cố gắng kiềm chế, nhưng lại có chút khống chế không nổi ánh mắt của mình.
Đồng thời, kỳ thật tình huống của Tô Duyệt cũng không tốt hơn bao nhiêu.
Đã quen với việc mỗi ngày đều bị thao, hơn nữa mỗi ngày đều bị thao đến rất thoải mái.
Đã nhiều ngày như thế không có đàn ông chạm vào mình, ban đêm cô cũng cảm thấy rất khó chịu.
Hiện tại, người đàn ông có thiện cảm với mình, và mình cũng thích người đó, đang ở bên cạnh mình, cô thực sự rất khó không sinh ra chút tâm tư.
Nhưng cô chỉ có thể chịu đựng, kìm chế.
Bởi vì cô biết, chỉ cần cô dám vượt qua lôi trì.
Với tính tình của Vương Ngọc, sau này cô cùng anh chỉ sợ sẽ dây dưa không ngớt.
Cô vẫn chưa làm tốt chuẩn bị. Không muốn bởi vì xúc động nhất thời, mà phá hủy tình bạn trước mắt cùng Vương Ngọc.
Bỗng nhiên, Tô Duyệt không chú ý dưới chân.
Một cái lảo đảo, suýt chút nữa liền té ngã.
“Cẩn thận!” May mắn Vương Ngọc lôi kéo cô một cái, mới không làm cô bị ngã.
Nhưng mà, bởi vì cái lôi kéo này, Tô Duyệt cũng rơi vào trong ngực Vương Ngọc.
Người đàn ông cao lớn, l*иg ngực rất rộng, mang đến cảm giác an toàn to lớn cho Tô Duyệt.
Đầu Vương Ngọc, gần sát Tô Duyệt.
“Cô không sao chứ?” Anh ân cần hỏi han.
Bởi vì dựa quá gần, anh chỉ cần cúi đầu xuống một chút là có thể hôn cô.
“Không có……. Không có việc gì.” Cảm nhận được hô hấp nóng rực của anh, Tô Duyệt đỏ mặt, lắp bắp trả lời một câu.
Cô đang do dự, muốn đẩy Vương Ngọc ra hay không.
Anh đã nhịn không nổi, cúi đầu xuống……
Lập tức, đôi môi nóng bỏng áp lên môi cô.
Tô Duyệt kinh hãi………
Trong lúc nhất thời, quên mấy việc giãy giụa.
Sau đó, Vương Ngọc liền nhân cơ hội cạy mở hàm răng của Tô Duyệt, đầu lưỡi to tấn công vào trong miệng của Tô Duyệt.
A, kỹ thuật hôn của anh, vẫn là cô dạy.
Chờ đến khi Tô Duyệt hoàn hồn, đã sắp bị Vương Ngọc hôn đến tay chân mềm nhũn.
Quá lâu không có bị đàn ông chạm qua, hơn nữa người trước mắt này, vẫn là người mình thích.
Thân thể của cô, thế nhưng chỉ vì nụ hôn này, liền có phản ứng.
Vương Ngọc nguyên bản còn có chút lo lắng sẽ bị Tô Duyệt cự tuyệt, nhưng thấy được phản ứng của cô, trong lòng lập tức vui vẻ tột đỉnh.
Sau đó liền ôm eo Tô Duyệt, hôn càng mãnh liệt hơn.
Thậm chí, anh còn thử đưa tay ra và chạm vào ngực của Tô Duyệt.
Tô Duyệt biết mình nên cự tuyệt, nhưng bóng đêm quá tối, khát vọng của hai người đối với nhau lại quá mạnh mẽ, cô phát hiện chính mình căn bản nói không nên lời cự tuyệt.
Rất nhanh, Vương Ngọc liền duỗi bàn tay to mò vào trong quần áo của Tô Duyệt.
Thậm chí, từ dưới nội y duỗi vào, trực tiếp nắm lấy ngực cô.
Anh dùng sức không nhỏ, liên tiếp nhào nặn núʍ ѵú làm Tô Duyệt thoải mái không thôi.
Vương Ngọc đối với xúc cảm dưới tay rất thỏa mãn, rất nhanh liền buông môi Tô Duyệt ra, bắt đầu di chuyển xuống dưới, đồng thời vén lên quần áo của Tô Duyệt.
Tô Duyệt mặc dù bị Vương Ngọc chơi đến ý loạn tình mê, nhưng cuối cùng lý trí cũng trở lại.
“Không được, Lỡ….. Lỡ như có người tới…..” Cô vọi vàng ngăn cản Vương Ngọc.
Nhưng giọng nói của cô vừa mềm mại lại vô lực, căn bản không giống như là ngăn cản, ngược lại cực kỳ giống mời chào.
Trong cổ họng Vương Ngọc phát ra một tiếng cười khẽ.
“Đều đã lúc này, còn ai sẽ đi ra ngoài dạo loạn?”

Bình luận (0)

Để lại bình luận