Chương 74

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 74

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Kẻ Thay Thế
Chiếc xe thể thao màu đen gầm rú, xé toạc màn đêm của thành phố Hâm Hải. Chu Nham đã lái xe suốt mấy tiếng đồng hồ không nghỉ, quay trở lại đất liền. Vết thương trên tay anh đã khô máu, nhưng nỗi đau trong tim anh thì càng lúc càng nhức nhối.
Điện thoại của Uông Bân reo lên. Anh ta đã hack vào hệ thống định vị giao thông và tìm ra chiếc xe của Trầm Liệt. Nó đang ở một khu chung cư mới phát triển ở ngoại ô.
Chu Nham đạp lút chân ga. Trong đầu anh chỉ có một suy nghĩ: Trầm Liệt đã làm gì cô ấy? Tại sao cô ấy lại đi theo anh ta? Có phải cô ấy cũng bị bỏ thuốc? Hay… cô ấy tự nguyện?
Ý nghĩ thứ hai như một nhát dao đâm thẳng vào tim anh. Không! Không thể nào!
Anh lao xe vào bãi đỗ, không thèm tắt máy, chạy thẳng vào tòa nhà. Uông Bân và Vạn Vân chạy theo ngay sau.
Căn hộ ở tầng 12. Chu Nham không đợi thang máy, anh lao vào cầu thang bộ.
Đứng trước cửa căn hộ 1204, anh không gõ cửa. Anh lùi lại vài bước, dùng hết sức bình sinh đạp tung cánh cửa.
RẦM!
Cánh cửa gỗ đáng thương văng vào tường. Cảnh tượng bên trong khiến Chu Nham sững sờ.
Vu Nhiễm đang ngồi bên bàn ăn. Trầm Liệt ngồi đối diện. Trên bàn là bữa trưa vẫn còn bốc khói.
Cô… cô đang ăn trưa với anh ta?
Trầm Liệt giật mình đứng dậy khi thấy Chu Nham. Nhưng anh ta chưa kịp phản ứng, Chu Nham đã lao tới như một con thú bị thương, một cú đấm thép giáng thẳng vào mặt Trầm Liệt.
“Thằng khốn!”
Trầm Liệt lảo đảo, máu mũi phun ra. Anh ta ngã ngửa ra sàn.
“A!” Vu Nhiễm hét lên, hoảng sợ.
Chu Nham không dừng lại. Anh lao tới, túm cổ áo Trầm Liệt, định giáng thêm cú nữa.
“Dừng lại! Anh là ai! Buông anh ấy ra!”
Một bàn tay nhỏ bé, yếu ớt nhưng kiên quyết… nắm lấy cánh tay Chu Nham, cố gắng kéo anh ra.
Chu Nham sững sờ. Anh quay lại.
Vu Nhiễm đang đứng đó, khuôn mặt tái nhợt, đôi mắt mở to… nhưng trống rỗng. Đôi đồng tử xinh đẹp của cô không hề có tiêu cự. Cô không nhìn anh. Cô đang mò mẫm về phía phát ra âm thanh.
“Trầm Liệt… anh ở đâu? Anh có sao không?” Giọng cô run rẩy vì sợ hãi.
Chu Nham cảm thấy máu trong người mình đông cứng lại.
Cô… cô không nhìn thấy?
“Nhiễm Nhiễm…” Anh gọi tên cô, giọng khàn đặc.
Vu Nhiễm nghe thấy tiếng anh, cô giật mình lùi lại, vấp phải chân ghế ngã xuống sàn. Cô không chạy về phía anh, mà lại bò lết về phía Trầm Liệt, bàn tay nhỏ bé quờ quạng trong không khí.
“Chu Nham… Trầm Liệt… anh đâu rồi?”
Khoan đã. Cô vừa gọi Trầm Liệt là gì?
Trầm Liệt ho khù khụ, cố gượng dậy. Anh ta ôm lấy Vu Nhiễm đang bò về phía mình, kéo cô vào lòng, che chở.
“Anh không sao… Nhiễm Nhiễm, đừng sợ.”
Rồi anh ta ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào Chu Nham đang đứng chết trân, nở một nụ cười kỳ quái đẫm máu.
“Chu Nham à,” Trầm Liệt nói, giọng đầy vẻ thách thức, “Bây giờ, cô ấy là bạn gái của tôi. Cậu không được ức hiếp cô ấy.”
Sự im lặng bao trùm căn phòng. Chu Nham nhìn chằm chằm vào Vu Nhiễm đang nép trong lòng Trầm Liệt, run rẩy. Cô không nhận ra anh. Cô không nhìn thấy. Và cô… gọi kẻ khác bằng tên anh.
Cơn thịnh nộ ban đầu biến mất, thay vào đó là một hố đen tuyệt vọng và lạnh lẽo đến rợn người. Bọn chúng… bọn chúng đã làm gì cô ấy?
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận