Chương 74

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 74

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Chờ cô tắm xong chuẩn bị đi ngủ, anh mới tắm rửa sạch sẽ rồi cũng leo lên giường ngủ cùng cô.

Biết cô vất vả, Liêu Thuân tuy nghẹn nhưng mỗi ngày chỉ làm có một lần, làm nhiều quá Trần Hương sẽ mệt.

Nhân viên thu ngân ở siêu thị không ngừng bắt gặp cảnh Liêu Thuân đi mua áo mưa ở đây, mua một lần ba hộp, riêng cuối tuần thì mua liền mười mấy đến hai mươi mấy hộp, thu ngân nhìn muốn trợn mắt, há hốc mồm.

*

Một tuần sau, ba mẹ Trần Hương đã về, họ biết Trần Hương có người yêu, rồi bạn trai cô là người có tiền nhưng khi về đến nhà thì mới biết, mẹ nó đâu phải giàu thôi đâu!

Mua cho Trần Hương cái siêu thị lớn nhất thị trấn, còn mua cho cô một căn nhà hai phòng ở.

Ba mẹ cô bị tin tức này làm cho hết hồn, ngay cả cơm cùng ăn không vô, uống nước cố bình tĩnh lại: “Này này, thật hay đùa vậy? Siêu thị của Trần Hương? Nhà ở cũng là của nó? Trời ạ…”

Ước chừng hai ngày, họ mới tiêu hóa hết sự thật động trời này, cũng đã đến chỗ Liêu Thuân gặp mặt, cùng nhau ăn cơm, bàn bạc chuyện kết hôn, nói chuyện lễ nghi, ba mẹ Trần Hương xua tay từ chối: “Không không không, sao có thể…”

Liêu Thuân cười nói: “Cứ như vậy đi ạ.”

*

Anh chi 88 vạn để trang trí lễ đường, Lương Viên thì chuẩn bị xe, các anh em của anh rất thoáng, chưa kịp làm nghi thức đã đưa tiền mừng, mỗi người hai mươi tám vạn, còn mua cả mười mấy vạn pháo hoa, chuẩn bị đến ngày Liêu Thuân kết hôn sẽ đốt vào buổi tối, làm cho cả người lẫn chó trong thôn đừng hòng ngủ.

Về chuyện kết hôn, Liêu Thuân không thông báo với ba mẹ mình, cũng không có mời họ hàng nào thân thích, anh chỉ cùng Trần Hương đãi tiệc trong trấn, xe rước dâu từ nhà anh chạy đến thị trấn, đậu ngay ở khách sạn lớn nhất ở đây.

Không huy hoàng tráng lệ, không xa hoa phung phí, chỉ là một buổi hôn lễ đơn giản, anh cầm lấy tay Trần Hương qua cái gửi gắm của ba Trần, thấy cô khóc, anh liền lấy tay lau nước mắt cho cô, ôm cô vào trong ngực, cố ý chọc cho cô không khóc nữa: “Ván đã đóng thuyền rồi, bây giờ đổi ý còn kịp đó.”

Trần Hương ôm chặt anh: “Không đổi.”

Liêu Thuân nghiêng đầu cười, hôn lên mặt cô: “Được.”

Khi người làm chứng nói, hi vọng đôi vợ con sau này vĩnh kết đồng tâm, đầu bạc răng long

Khán giả dưới khán đài hoan hô thét chói tai, đám bạn Liêu Thuân nhao nhao như khỉ đồng loạt hô to: “Hôn đi! Hôn đi!”

Liêu Thuân nghiêng đầu nhìn Trần Hương, thấy cô gái mặc váy cưới trắng tinh đang đỏ bừng mặt.

Anh duỗi tay nâng cằm cô lên, cúi đầu hôn xuống.

Dưới khán đài lại vang lên tiếng thét chói tai.

Trong tiếng ồn ào nhức óc đó, Trần Hương nghe giọng anh nói:

“Sau này ông đây sẽ do em quản.”

“Vợ ơi!”

***

Liêu Thuân kết hôn, mấy anh em của anh quá phấn khích nên cả đám xúm nhau chuốt rượu anh, buổi tối lúc nháo động phòng*, mọi người cố ý chơi xấu, bày cho Liêu Thuân nói mấy lời cợt nhả với cô dâu của mình

(Nháo động phòng: là một nghi lễ truyền thống của Trung Quốc, ra đời hơn 2000 năm. Theo đó là những bạn nam của chú rể sẽ vào phòng cưới của cô dâu chú rể trêu đùa, nhằm xua đuổi tà ma, yêu khí và giúp cô dâu sớm thích nghi với cuộc sống hôn nhân.)

Da mặt Liêu Thuân dày, gì cũng dám nói, nhưng Trần Hương thì ngược lại, mặt cô đỏ lự lên.

Lương Viên đưa cho Trần Hương cái bật lửa cho cô châm thuốc, Trần Hương bật lên cái nào, bọn họ thổi tắt cái nấy, ngọn lửa dù đã lóe lên thì cũng lụi tàn ngay lập tức, Lương Viên cười lên: “Vợ của cậu sao lại thế này? Điếu thuốc thôi cũng không châm được?”

Trần Hương biết bọn họ cố ý nhưng cô không biết làm gì hết, đang lúc định bật lửa châm tiếp thì Liêu Thuân duỗi tay, tẩn một cái trên đầu Lương Viên: “Châm như vậy đúng không? Hửm? Phải không hả?”

Lương Viên ‘đệt’ một tiếng: “Mẹ nó, Liêu Thuân cậu điên à, sau ngày tôi mà kết hôn đừng hòng tôi mời cậu.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận