Chương 74

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 74

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Hậu cung tấn phong

Thương Cảnh Ngữ nâng đôi cánh tay bị vải thưa bao lấy lên, ôm quyền nói: “Hạ thần cung tiễn Vương thượng.” Sau đó lại tự nhiên nói với Khương Vãn Ly: “A Ly ăn nhiều cơm một chút, chú ý sức khỏe.”
Khương Vãn Ly ngại ngùng vùi mặt vào ngực Quân Đình.
Quá… quá xấu hổ…
Trở về rồi, trước tiên Quân Đình dùng cơm trưa cùng Khương Vãn Ly, Khương Vãn Ly bị nam nhân giám sát nàng ăn hết một chén cơm, sau đó bị ra lệnh cởi bỏ y phục, để người trần truồng quỳ ở trên giường, cho hắn tùy ý đánh mông nàng.
Một cái tát khiến cặp mông trắng nõn ửng đỏ, hắn vuốt ve cái mông hơi sưng lên, cảm nhận được hơi ấm nóng hổi từ mông tỏa ra.
Đánh bằng tay xong lại đổi sang dùng thẻ tre, Khương Vãn Ly vừa lần lượt đánh vừa bảo đảm sau này nhất định sẽ ăn thật ngon miệng, ước chừng đánh đủ ba mươi cái.
Như ngày xưa vậy, chịu phạt xong sẽ phải hong khô mông. Có điều là lần này không đi xe ngựa nên tốt hơn ban đầu một chút, đó chính là không cần quỳ xuống đá vụn để chịu phạt nữa, nơi chịu phạt đã đổi thành chiếc giường được trải đầy chăn nệm mềm mại, nàng ưỡn thật cao cái mông sưng lên để mân mê. Mặc dù vô cùng xấu hổ, nhưng đầu gối cũng không phải chịu đau.
Ở Phong Thành được bảy ngày, Quân Đình đã muốn lên đường về kinh đô Vực Thành. Vực Thành vốn không phải tên Vực Thành, ban đầu nó được gọi là Thành Lưu Ly, ba năm trước, Quân Đình đánh hạ được Thành Lưu Ly, sau đó đổi tên sang Vực Thành, cũng hạ lệnh dời đô, đến lúc đó, Vực Thành trở thành kinh đô của Nam Vực quốc.
Khương Vãn Ly từ biệt Khương Vãn Ngọc cùng Thương Cảnh Ngữ, biết được Nam Vực Vương đã ban hôn cho bọn họ, Khương Vãn Ly vui mừng cho họ từ tận đáy lòng, tiếc nuối duy nhất là nàng phải đi cùng Vương đến Vực Thành, không có cách nào tham dự hôn lễ của Khương Vãn Ngọc.
Ngày thứ hai rời Phong Thành, Quân Đình đã không ngồi chung xe ngựa cùng cùng Khương Vãn Ly nữa mà đổi thành cưỡi ngựa.
Một tháng sau, khi đã tới gần Vực Thành, Phong Lan bỗng nhiên đi vào xe ngựa với vẻ mặt đầy lo lắng, thấy Khương Vãn Ly, nàng lớn tiếng nói: “Không xong rồi, tiểu phu nhân.”
Tuyết Chi không ưa nhất là dáng vẻ Phong Lan kêu gào sợ sệt, nàng mở miệng khiển trách: “Trước mặt tiểu phu nhân mà lớn tiếng nhao nhao lên như vậy thì còn ra thể thống gì?”
Bị Tuyết Chi mắng, Phong Lan cảm thấy tủi thân, nàng mở miệng nói: “Không phải vậy, Tuyết Chi tỷ, ta không cố ý, bây giờ thật sự đang xảy ra chuyện lớn.”
“Chuyện gì xảy ra thế?” Giọng nói Khương Vãn Ly vẫn mềm mại dịu dàng, nụ cười ấm áp, nhớ tới tin tức vừa lấy được, Phong Lan càng cảm thấy tiểu phu nhân nhà mình đáng thương.
“Mới vừa rồi, Vương thượng đã tấn phong cho cả hậu cung.”
Trước khi Nam Vực Vương nạp Khương Vãn Ly làm thiếp, hậu cung chỉ có nô tỳ không có thê thiếp, mà giờ đây ngay trước khi trở về trở về cung lại đột nhiên tấn phong cả hậu cung, những nô tỳ thấp kém ngày trước cũng sẽ tung người bay lên cành cao trở thành chủ nhân.
Phong Lan luôn nghe ngóng tin tức rất nhanh nhẹn, nàng đã lấy được một phần danh sách từ thị vệ kế cận bên Vương.
Hậu cung của Nam Vực Vương hiện tại, không tính Khương Vãn Ly trong đó đã có sáu mươi sáu người, trong đó có năm người được phong làm Tam đẳng phu nhân, bảy người được phong làm Tứ đẳng Vương cơ, chín người được phong làm Ngũ đẳng trắc phu nhân, mười một người là Lục đẳng bồi thị, mười ba người làm Thất đẳng thị thiếp, mười lăm người Bát đẳng thị nô, sáu người Cửu đẳng tiện thiếp. Còn thân phận của Khương Vãn Ly là nô thiếp, cấp bậc thấp nhất trong số đó, nói cách khác, người có thân phận thấp kém nhất trong toàn bộ hậu cung Nam Vực Vương hiện tại chính là nàng.

Bình luận (0)

Để lại bình luận