Chương 74

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 74

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

:
Vật này được làm rất tinh xảo, là một chiếc hộp gỗ vuông vức, bên trong là một bức tranh, góc trên bên phải đề ba chữ “Mộng Kha Ký”. Bên phải hộp gỗ có một tay quay, mỗi lần xoay, bức tranh sẽ thay đổi, giống như một bộ phim quay chậm, vô cùng tinh xảo và thú vị.
Lâm Nam Tích vừa thấy đã thích.
Chọn xong, Lâm Nam Tích đau lòng trả tiền, ôm đầy tay đồ vật cùng Tư Nam Hạo bước ra khỏi tiệm đồ cổ.
Thấy đã đến giờ cơm, Tư Nam Hạo xách lấy bọc đồ trên tay Lâm Nam Tích, hào sảng nói: “Nơi này cách Túy Tiên Cư không xa, đi, huynh đệ mời ngươi ăn cơm.”
Lâm Nam Tích bỗng thấy tay nhẹ bẫng, có chút ngại ngùng nói: “Hôm nay ngươi đã giúp ta nhiều việc như vậy, vẫn nên để ta mời khách mới đúng.”
Tư Nam Hạo liếc nhìn túi tiền xẹp lép của Lâm Nam Tích hỏi: “Ngươi còn tiền sao?”
Lâm Nam Tích cười trừ: “Nếu như ăn cơm thì chắc là đủ, Cẩm Y Vệ cũng là lĩnh bổng lộc hàng tháng, đâu có lý nào lại để ngươi trả hết.”
Tư Nam Hạo chớp chớp mắt: “À… Ngươi nói bổng lộc sao, bổng lộc của ta quả thực không đủ tiêu, nhưng mẫu thân ta ba ngày năm bữa lại nhét ngân phiếu cho ta, căn bản là tiêu không hết, ngàn vạn lần đừng khách sáo với ta.”
Lâm Nam Tích “Oa” một tiếng, thì ra là phú nhị lớn!
“Còn ngươi,” Tư Nam Hạo huých khuỷu tay vào người Lâm Nam Tích, “Ngươi đã trở thành hồng nhân trước mặt Hoàng Thượng rồi, sao còn nghèo như vậy?”
Lâm Nam Tích lộ ra vẻ mặt khó hiểu hỏi: “Bổng lộc hàng tháng của ta đã tăng lên năm lượng bạc rồi, như vậy ít lắm sao?”
Một lượng bạc của Đại Tề tương đương với sức mua hơn hai ngàn tệ thời hiện lớn, năm lượng bạc cũng là hơn một vạn tệ, lúc trước khi thi đậu công việc, mức lương hàng tháng của hắn còn chưa đến một vạn tệ.
Thái Hậu còn thưởng một thỏi bạc, hẳn là mười lượng, quy đổi ra là hai vạn tệ!
Tư Nam Hạo ngây người nhìn Lâm Nam Tích, huynh đệ của hắn có thể lăn lộn đến trước mặt Hoàng Thượng, không lẽ là dựa vào khuôn mặt?
Lâm Nam Tích: “Sao lại nhìn ta như vậy?”
Tư Nam Hạo nhìn hắn với ánh mắt thương cảm: “Trên người ta chỉ có tiền là nhiều nhất, khó khăn lắm mới được ra ngoài ăn một bữa cơm, muốn ăn gì cứ việc gọi, ngàn vạn lần đừng tiết kiệm tiền cho ta!”
Hai người nói tốt lần sau sẽ do Lâm Nam Tích mời, liền đi thẳng đến Túy Tiên Cư.
Đến Túy Tiên Cư, Lâm Nam Tích nghe tiểu nhị báo tên món ăn xém chút nữa thì chảy nước miếng, vừa mới gọi món xong, liền nghe thấy trên lầu truyền đến tiếng ồn ào.
Tiểu nhị trấn an: “Hai vị công tử đừng lo lắng, trên lầu có vị khách xảy ra chút xô xát với người khác, không sao đâu.”
Lúc này Lâm Nam Tích và Tư Nam Hạo mới yên tâm ngồi xuống.
Món ăn nhanh chóng được dọn lên, cả bàn đầy ắp mỹ thực, hương thơm tỏa ra ngào ngạt, khiến bụng Lâm Nam Tích kêu lên ùng ục, hai người cầm đũa định bụng ăn cho đã.
Nào ngờ, lúc này trên lầu càng thêm náo loạn, giọng nói giận dữ của một nam tử vang lên: “Tiện nhân, đêm đó rõ ràng là ngươi tham lam phú quý, chủ động cầu hoan, ngươi còn muốn đòi công đạo gì nữa!”
Tiếp theo liền nghe thấy một tiếng ‘lộc cộc’ từ trên cầu thang lăn xuống, Lâm Nam Tích giật mình, vội vàng quay đầu lại nhìn.
Chỉ thấy một nữ tử lộ ra vẻ mặt đau đớn lăn xuống cầu thang, váy áo không ngừng rỉ ra vết máu đỏ tươi.

Bình luận (0)

Để lại bình luận