Chương 74

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 74

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Chuyển ngữ: Long Đế Novel
Xe cấp cứu đưa Trình Tất Dự đi, Cao Kim Lan vốn muốn đi lên, lại bị Yến Chiêu kéo xuống: “Cháu đi cho.”
Cao Kim Lan lo lắng nhìn anh: “Cháu? Trên đầu cháu còn có vết thương mà.”
“Không sao ạ.” Yến Chiêu đi vào xe cứu thương rồi quay đầu nhìn, Kiều Khương trên tầng hai chưa xuống, y tá đóng cửa lại, hỏi Yến Chiêu người này bị thương chỗ nào, đã hôn mê bao lâu.
Lúc Kiều Khương đi xuống, xe cấp cứu vừa rời đi, Cao Kim Lan vội vàng đi tới kéo tay nàng hỏi: “Vân Vân không sao chứ?”
“Không sao đâu mẹ.” Kiều Khương vỗ tay Cao Kim Lan an ủi, “Mẹ, con ra ngoài một chuyến, mẹ ở lại nhé.”
“Ừ.” Cao Kim Lan rất lo lắng, “Đừng để xảy ra chuyện gì nữa, mẹ sợ lắm.”
“Sẽ không sao đâu.” Kiều Khương lấy chìa khóa xe lái thẳng vào nội thành, đầu tiên nàng gọi trợ lý bảo cậu ta đưa luật sư đến bệnh viện nội thành, sau đó hẹn gặp Trương Bằng Côn, nói ngắn gọn về chuyện của Trương Vân Vân.
Trương Bằng Côn cực kỳ chiều chuộng, thương yêu con gái, nghe Trình Tất Dự đánh người, đầu tiên là lo Trương Vân Vân bị thương, nhưng thấy Kiều Khương lắc đầu bấy giờ mới thở phào nhẹ nhõm, nói: “Vậy tốt, vất vả cho con rồi, chuyện sau đó con không cần để tâm.”
“Lần này con tới đây chỉ để nói chuyện này thôi.” Kiều Khương thẳng thắn nói: “Vân Vân hy vọng lần này chúng ta không truy cứu hắn, nhưng điều kiện là về sau không gặp lại hắn.”
Trương Bằng Côn không nói gì, cúi đầu nhìn cốc cà phê trên bàn, sau một lúc mới nói: “Làm sao đảm bảo sau này hắn sẽ không làm tổn thương Vân Vân?”
“Luật sư của con đã tới bệnh viện.” Kiều Khương đứng dậy, “Muốn tiền hay vào tù, con nghĩ Trình Tất Dự sẽ tự biết lựa chọn.”
“Kiều Khương, con là đứa giỏi giang, có dũng có mưu, nếu sau này con không muốn ở lại Hồng Thân thì cứ tới Vân Thịnh, Vân Thịnh của chú luôn mở cửa chào đón con.” Trương Bằng Côn cười nói.
“Cảm ơn chú Trương, sau này nếu có gì có khi con sẽ nương nhờ chú thật.” Kiều Khương lễ phép chào hỏi, quay người rời đi.
Khi nàng lái xe đến bệnh viện nội thành, trợ lý vừa hay gọi điện tới: “Trình Tất Dự đã tỉnh, đang ở phòng bệnh trên tầng bốn, luật sư có nói gì anh ta cũng không nghe, cộng thêm… Lý Hiệu Lan tới.”
Kiều Khương dừng bước: “Để văn kiện xuống, mọi người ra ngoài đi, Lý Hiệu Lan sẽ bảo hắn ký.”
“Vâng.”
“Yến Chiêu đâu?” Nàng hỏi.
“Ai?” Trợ lý hơi sửng sốt rồi đáp: “A, anh ta ở bên cạnh.”
“Bảo hắn xuống đây.” Kiều Khương cúp điện thoại, tựa vào cửa xe hút thuốc, trước cửa bệnh viện người đến người đi, nàng ghét màu trắng ở đây, ghét áo blouse trắng, ghét cả không khí ngột ngạt tại chỗ này.
Yến Chiêu đi xuống, thấy Kiều Khương thì khá bất ngờ: “Sao em lại tới đây? Trợ lý của em nói với tôi chuyện này đã xong rồi mà?”
Anh không biết những khúc mắc trong đó, Kiều Khương cũng không muốn anh biết, nàng dập thuốc, vỗ nhẹ vào cửa xe: “Anh lái đi.”
Yến Chiêu lên xe, ghé mắt nhìn, Kiều Khương ngồi ở ghế phụ, lấy xấp tiền từ trong túi ném vào ngực anh.
Yến Chiêu quay đầu nhìn nàng: “Có ý gì?”
“Không ý gì hết.” Kiều Khương kéo khóa túi, “Anh bị thương, số tiền này để anh mua ít đồ bổ.”
Yến Chiêu một tay kéo nàng từ ghế phụ ngồi vào lòng mình, đôi mắt đen láy nặng nề nhìn nàng chằm chằm: “Trong lòng em đang nghĩ gì?”
“Bồi thường tổn thất cho anh.” Mặt mày Kiều Khương bình tĩnh, “Hy vọng tương lai anh không dùng chuyện bị thương này uy hiếp tôi.”
“Tôi là loại người vậy sao?!” Yến Chiêu tức giận ngực phập phồng.
“Cầm đi, tôi xem như anh không phải.” Kiều Khương hất cằm, “Trong xe có ghi âm, về sau dù anh muốn cũng chẳng có đâu.”
Yến Chiêu giận dữ nghiến răng, siết gáy nàng, cúi đầu cắn môi nàng.
“Kiều Khương.”
“Em ỷ vào việc tôi thích em đúng không?”

Bình luận (0)

Để lại bình luận