Chương 74

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 74

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Trò Chơi Của Con Mồi
Gã thợ săn cầm đầu, kẻ đã ném lựu đạn, nheo mắt nhìn cô gái. Dù lấm lem, nhưng đường nét cơ thể cô dưới làn mưa vẫn hiện lên đầy khiêu khích. Cặp vú tròn căng, cái eo thon, và cặp mông nảy nở… Gã nuốt nước bọt.
“Ha ha! Anh em nhìn kìa! Một con điếm rừng!” Gã cười dâm dật. “Em ăn mặc ‘thoáng mát’ thế này, là đến ‘trợ hứng’ cho bọn anh trước khi chết à?”
ĐOÀNG!
Cô gái bóp cò. Viên đạn găm vào tảng đá ngay cạnh chân gã, tóe lửa. Tay cô run, nhưng ánh mắt thì không.
Lũ thợ săn giật mình. Con điếm này biết dùng súng.
“Mẹ kiếp!” Gã cầm đầu gầm lên.
Sói Trắng lập tức di chuyển. Con sói vĩ đại lướt đến, đứng chắn trước mặt cô gái, bộ lông trắng tương phản dữ dội với khẩu súng đen ngòm trong tay cô. Nó gầm gừ, nhe bộ răng nanh trắng ởn, sẵn sàng xé xác bất cứ kẻ nào dám tiến lên.
“Bắn chết mẹ nó đi!”
“Chúng mày có bao nhiêu đạn?” Cô gái hét lên, giọng lạnh như băng, át cả tiếng mưa. “Súng của chúng mày chỉ còn súng lục. Bầy sói ở đây có hơn một trăm con. Chúng mày nghĩ, bắn được bao nhiêu con trước khi bị xé xác?”
Sự im lặng đáng sợ bao trùm. Bọn chúng biết cô nói đúng.
“Vậy… mày muốn gì?” Gã cầm đầu cảnh giác.
“Vứt lựu đạn ra đây. Hết.” Cô gái liếc thấy cái túi lựu đạn vẫn còn đeo bên hông gã.
“Ha! Mày nghĩ mày là ai?”
“Trong túi tao,” cô vỗ vỗ vào mảnh da thú quấn quanh hông (thứ duy nhất còn sót lại), “cũng còn hai quả. Tao chết, chúng mày cũng đi theo.” Cô đang bịp. Gã đầu bếp chỉ đưa cô súng.
Tên cầm đầu nghiến răng. Hắn nhìn bầy sói đang nhe nanh.
“Được. Tao chơi với mày.” Hắn ra hiệu. Bọn đàn em miễn cưỡng tháo lựu đạn, ném ra xa.
“Tốt. Giờ đến súng.”
“Con đĩ, mày đừng có quá đáng!”
“Chúng mày muốn sống, hay muốn chết chung với tao?”
“Được rồi!” Gã cầm đầu ra hiệu, “Một trò chơi nhỏ nhé. Bọn tao ném một khẩu súng, em yêu tiến lên một bước. Cứ thế, cho đến khi em… vào tận tay bọn anh.” Hắn cười khẩy, “Đến lúc đó, bọn anh sẽ cho em ‘lên đạn’ theo cách mà con sói kia không làm được đâu.”
Sói Trắng gầm lên giận dữ. Cô gái đặt tay lên đầu nó, vuốt nhẹ. Yên nào.
Cô nhìn thẳng vào mắt gã thợ săn. “Được. Chơi.”
Bầy sói dạt ra, nhường đường. Cô gái bắt đầu bước. Sói Trắng đi ngay bên cạnh, mỗi bước chân đều nặng trĩu sát khí.
Một khẩu súng ném ra. Cô tiến một bước. Hai khẩu. Cô tiến hai bước. Mùi tanh của máu, mùi mồ hôi của lũ đàn ông, và mùi tử khí ngày càng gần.
“Con sói! Đứng lại!” Gã thợ săn hoảng sợ khi Sói Trắng đã ở quá gần.
Sói Trắng dừng lại, nhưng cơ bắp nó cuộn lên.
Cô gái đã ở đủ gần. Cô mỉm cười, một nụ cười ma mị. “Đến lượt tao.”
Cô rút từ trong mảnh da thú ra… không phải lựu đạn. Mà là một hòn đá bọc bùn. Cô ném thẳng vào mặt gã cầm đầu.
“Con điếm! Mày dám lừa tao!”
Chỉ chờ có thế! Sói Trắng gầm lên. “TẤN CÔNG!”
Bầy sói, nãy giờ nén giận, đồng loạt lao lên như một cơn thủy triều trắng xóa. Tiếng súng nổ đinh tai. Tiếng sói hú. Tiếng người la hét thảm thiết.
Sói Trắng không tham chiến ngay. Nó dùng thân mình húc cô gái ngã vào sau một gốc cây lớn, che chắn cho cô. Móng vuốt nó cắm sâu vào vai cô trong lúc vội vã, nhưng nó không quan tâm. Nó nhìn sâu vào mắt cô. Ở yên đây!
Rồi nó lao đi. Một cơn lốc trắng của nanh và vuốt.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận