Chương 74

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 74

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Hắn vội vàng xông tới, muốn vỗ nhẹ vào lưng cô, chỉ cần tiếp xúc với cô trong vòng 1 mét, cả người hắn sẽ tràn đến sợ hãi đối với cô.

“Cút ngay a! Đừng chạm vào tôi !”

“Vãn…… Vãn Vãn em đừng vội, vì sao lại nôn, là do cơm tôi làm sao? Tôi không đánh em , tôi thật sự sẽ không đánh em!”

Khó chịu làm nước mắt trào ra liên tục, nhìn cái tay kia của hắn càng ngày càng gần, cô liền túm lên một chân bàn giấu ở phía sau bồn cầu , giơ lên rống hắn, “Tôi nói anh cút , nghe không hiểu sao!”

Nhìn thấy đồ vật kia, hắn theo bản năng phản ứng lui ra sau, trong mắt toát ra sợ hãi vô cùng chân thật, môi cũng run rẩy.

“Em từ đâu mà có!”

Cô vội vã lau khô nước mắt trong mắt, sắc bén trừng mắt, “Cút a!”

Tạ Viễn Lâm chạy trối chết, thân hình cao lớn lẩn trốn thật cẩn thận, như sợ cô sẽ làm gì với hắn.

Nôn hết thức ăn trong dạ dày, suy yếu che bụng lại, lung lay đứng lên đánh răng.

Cô cảnh giác cầm chân bàn đi ra ngoài, phát hiện hắn đang ngồi ở mép giường, ánh mắt nhìn cô nhiều thêm một phần nhút nhát.

“Tôi, tôi đã hỏi bác sĩ, bác sĩ nói là nôn nghén, không cần quá lo lắng, em có muốn ăn gì hay không , tôi làm cho em.”

“Cút đi.” Cô dùng cái chân bàn kia, vô lực chỉ vào cửa.

Hắn lộ ra tươi cười gượng ép, vội vàng từ mép giường đứng lên, “Em đừng lo lắng, tôi sẽ không đánh em, Vãn Vãn, em đem chân bàn ở thư phòng đều bẻ xuống, nếu em muốn nó như vậy,em có thể nói với tôi, không cần thiết tự mình làm.”

“A, vậy anh biết tôi lấy chân bàn dùng để làm gì sao?”

Tạ Viễn Lâm trầm mặc trong chốc lát, chậm rãi nói.

“Là, dùng để đánh tôi sao?”

“Nếu đã biết còn không nhanh cút ngay!”

Hắn thối lui đến vách tường , cô bước nhanh qua, đi lên giường, đem đồ vật trong tay nhắm ngay hắn, ánh mắt hung hãn, “Đi ra ngoài.”

“Tôi thực lo lắng cho em.” Hắn dựa vào vách tường chậm rãi ngồi dưới đất, “Vãn Vãn, đừng đuổi tôi đi, tôi ngồi đây nhìn em , tôi thề tuyệt đối sẽ không động vào em, ,tôi chỉ là sợ em lại non mà thôi.”

“Anh giả mù sa mưa quan tâm làm gì? Làm bộ làm tịch , lúc trước đem tôi đánh đến răng cũng rớt ra , sao không thấy anh quan tâm tôi như vậy!”

“Thực xin lỗi.”

“Tôi không cần anh xin lỗi! Đi ra ngoài cho tôi a!”

Hắn ôm cuộn hai chân lên, trầm mặc cúi đầu, đem mặt vùi vào giữa đầu gối , lẩm bẩm một câu.

“Tôi không đi.”

Cô không thể nhịn được nữa, cảm thấy bộ dạng này của hắn thật sự quá ghê tởm!

Túm lên đồ vật trong tay đi qua, hướng lên vai của hắn mà đánh , viên lăn ở chân bàn, nện — bang ban—ở trên đầu vai, một lần hai lần.Thân thể hắn không có bất luận động tác phản kháng gì, cúi đầu tùy ý để cô đánh.

Không ngừng là cảm thấy hắn đáng thương,ngay cả cô cũng muốn khóc!

Cút a, tôi không muốn nhìn thấy anh , Tạ Viễn Lâm!”

“Tôi không đi, em đánh đi.”

“Dựa vào cái gì! Anh dựa vào cái gì mà đối với tôi như vậy , anh là đồ súc sinh, anh nên chết đi!”

Hắn chậm rãi ngẩng đầu, hai mắt có chút ướt át, có lệ quang bên trong tròng mắt đảo quanh.

Lại thêm một cú đánh qua đem bả vai hắn đánh đến sụp xuống.

“Miêu Vãn, có phải em đang bắt chước mẹ tôi có phải không? Em là sợ tôi sẽ đánh em sao? Không cần như bà ấy, tôi sẽ không đánh em,tôi bảo đảm.”

“Mỗi câu từ miệng chó anh phát ra tôi đều sẽ không tin tưởng!”

“Vậy em muốn như thế nào mới đồng ý nguôi giận, ly hôn sao? Tôi thả em đi rồi, emisẽ vui vẻ sao?”

Cô ngây ngẩn cả người, đồ vật cầm trong tay giơ lên cao nhưng không có rơi xuống.

“Anh nguyện ý cùng tôi ly hôn?”

“Em muốn sao?”

“Anh nói đi?Anh nói xem tôi có muốn không ! Tôi không chỉ muốn cùng anh ly hôn, tôi còn muốn đem đứa bé trong bụng xoá sạch! Đem anh bầm thây vạn đoạn.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận