Chương 74

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 74

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Được.” Anh đột nhiên rất dễ nói chuyện.

Điền Yên đang mặc một chiếc váy dệt kim và quần legging bên trong.

Bàng Kinh Phú vừa kéo quần legging của cô xuống, vừa hỏi: “Không phải chín giờ mới tan làm sao?”

“Không phải tám giờ anh đã đến chờ tôi rồi sao.”

Anh vỗ lên mông cô một cái, Điền Yên hờn dỗi duỗi eo, đẩy ngực mình đến trước mặt anh.

Bàng Kinh Phú đưa tay từ dưới váy của cô lên, thăm dò vào trong, theo phần bụng phẳng lì một đường đi lên nắm lấy bộ ngực không mặc đồ lót của cô.

Cảm giác rất tuyệt, anh cầm lấy nắn bóp trong lòng bàn tay, ngón tay trỏ được cắt tỉa cẩn thận ma sát đầu vú mềm mại.

“Ưm…”

“Lại muốn đến viện dưỡng lão làm việc tốt?”

Điền Yên một chút cũng không ngạc nhiên vì sao anh biết, không có người theo dõi cô, nhưng thành phố này thứ không thiếu nhất chính là camera giám sát ven đường, lúc nào cũng có thể bị giám sát.

Cô đẩy đầu vú cứng rắn vào tay anh.

“Ừm… Tôi đưa lòng tốt cho người khác, còn huyệt nhỏ thì đưa cho anh.”

Anh cười. Chợt tăng lực đạo trên tay, hung hăng nhéo một cái khiến cho thịt mềm trên ngực bị lõm xuống, chọc cho cô nũng nịu rên rỉ: “Anh ơi, đau…”

“Ai dạy cho cô nói như vậy. Mới bốn ngày không gặp mà đã dâm như vậy, hửm?”

Điền Yên đặt bàn tay nhỏ nhắn của mình lên mu bàn tay của anh qua lớp áo, nhẹ nhàng dẫn dắt anh nắm lấy ngực mình, vừa ngâm nga rên rỉ.

“Sao anh biết tôi đến viện dưỡng lão, anh theo dõi tôi sao?”

Sóng mũi cao cọ vào má cô, hơi thở phả ra từ đôi môi mỏng lên lông tơ trên mặt cô, khiến tai cô vô cùng ngứa ngáy.

Âm thanh khàn khàn mang theo sự lười biếng, khiến người ta kiêng kỵ cảm giác nguy hiểm khi ở gần anh.

“Tôi còn chưa hỏi cô có phải là người nằm vùng mai phục bên cạnh tôi đâu.”

“Nằm vùng… Nằm vùng là cái gì? Nằm vùng có thể làm ra cơm sao, anh có gì đáng để tôi trộm hả?”

Điền Yên cầm mu bàn tay anh, càn rỡ lặp đi lặp lại động tác ấn vào ngực, giống như bất mãn anh ngừng lại, phóng túng dâm đãng quyến rũ anh.

“Ừm… Anh ơi, anh xoa xoa đi, thật cứng, không phải anh quyến rũ tôi trước sao.”

Bàng Kinh Phú nhước mày nhìn cô: “Tôi không đáng để cô trộm?”

Điền Yên bĩu môi, cúi đầu bất mãn nhìn anh: “Không phải anh nói tôi là nằm vùng sao, nằm vùng mà có thể có được ngón tay của anh hả? Anh muốn chơi nhập vai phải không, vậy tôi chơi với anh.”

“Chỉ là…”

Tay Điền Yên vòng qua eo anh, kéo tay anh xuống thân dưới. Chiếc quần legging vừa cởi ra vắt ngang đùi, huyệt nhỏ đã sớm lộ ra ngoài không khí.

“Có thể đút ngón tay vào trước hay không, xin anh đó.” Cô không chịu nổi, cực kỳ giống như con mèo lớn tiếng kêu trong kỳ động dục.

Khe hở kia đã ướt.

Vừa chạm vào, đầu ngón tay Bàng Kinh Phú đã dính dâm thủy, sự đụng chạm xa lạ khiến cả người cô căng thẳng, cô khẽ nhếch môi, hé miệng yếu ớt than thở.

“A…”

Bàng Kinh Phú híp mắt, cảm giác mạnh mẽ biến hóa theo nét mặt của anh, không khí càng ngày càng bị ép thấp.

Người bình thường ở trước mặt anh còn không dám thở, thế nhưng Điền Yên lại ngồi trên đầu ngón tay anh kêu dâm đãng.

Cô giữ bàn tay đang nắm ngực mình của Bàng Kinh Phú, một tay khác giữ cổ tay dưới váy, tự mình đung đưa cái mông, lặp đi lặp lại động tác để đầu ngón tay đỉnh vào miệng huyệt rồi lại rút ra.

Mật dịch làm mềm đầu ngón tay thon dài của anh, cô lại ngồi xuống từng chút một.

Bàng Kinh Phú hoàn toàn bị cô sử dụng như một công cụ.

Khóe mắt Điền Yên ửng đỏ, gò má cũng ửng hồng. Cô giống như đang sốt cao, lại vừa dâm đãng, vừa trong trẻo.

“Nếu tôi là… Nằm vùng, thì… Ưm a, thì sẽ cướp tay của anh— A!”

Hai ngón tay không hề báo trước chợt đâm vào.

Đầu ngón tay chai sạn hơi thô ráp, ấn vào cái lỗ ẩm ướt tràn lan, đẩy vào chỗ sâu mà không có bất kỳ cản trở nào. Ngón tay anh vừa thon vừa dài, dễ như trở bàn tay chạm tới cổ tử cung của cô.

Hốc mắt ửng đỏ rơi nước mắt, không biết là có phải là vì thoải mái hay không, mà ngay cả âm thanh cô cũng không thể phát ra được.

Tiểu huyệt ướt át trơn trượt làm ướt ngón tay Bàng Kinh Phú, lòng bàn tay chứa đầy dâm thủy đã chảy ra của cô. Hai đầu ngón tay của anh cắm vào nơi chảy ra chất lỏng, ngón tay cong lại điên cuồng khuấy động.

“Vậy thì cho cô!” Bàng Kinh Phú nhíu mắt, nốt ruồi đen trên gò má tỏa ra sự mê hoặc trên khuôn mặt nghiêm túc của anh.

Bình luận (0)

Để lại bình luận