Chương 74

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 74

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Hồ sơ vụ án, công văn được chất thành một đống ở trên bàn, Lục Nhân đứng bên cạnh mài mực, mãi mà Thẩm Giai cũng không phê duyệt nổi một quyển.
Lục Nhân nhìn sắc trời ngoài cửa sổ, mây đen ùn ùn kéo đến, gió lạnh bỗng nhiên thổi thế là hắn ta đắn đo lên tiếng: “Đại nhân, sáng nay phu nhân ra ngoài không mang theo ô, nhìn trời ngoài kia có vẻ như sắp mưa rồi, ngài xem có cần đi đón phu nhân về phủ ăn cơm không ạ?”
“Không mang theo ô” là cái cớ của Lục Nhân, đường đường là Vĩnh Ninh hầu phủ, dù có lụi bại thì đến cả một chiếc ô cũng không có được sao.
Thẩm Giai lạnh lùng nhìn Lục Nhân.
Lục Nhân cúi đầu ngậm miệng.
“Đi đâu đón phu nhân vậy.” Có tiếng cười nhạo từ bên ngoài vọng đến, Sở Đắc ưỡn bụng, hắn ta phe phẩy cái quạt rồi đi vào bên trong: “Đến Vĩnh Ninh hầu phủ sao?”
Ban nãy Sở Đắc bắt gặp tên sai vặt Nghiêm Cẩn sai đi báo cáo tin tức, Ngự Sử phu nhân nghi ngờ có thai, vội xông vào Vĩnh Ninh hầu phủ, đám người dưới cũng không dám ngăn cản.
Trông gương mặt của Thẩm Giai còn u ám hơn cả bầu trời ngoài kia, hắn gác bút lông: “Liên quan gì đến huynh.” Giọng điệu không hề khách khí.
Sở Đắc không hề tức giận, hắn ta cầm ly trà Lục Nhân đưa tới, cười híp mắt hỏi: “Đỗ Yểu Yểu mang thai thật à?”
Hết chuyện để nói hay sao, Thẩm Giai lạnh lùng nhìn Sở Đắc rồi đập mạnh tay lên trên bàn: “Uống trà xong thì nhanh chóng rời đi cho ta.”
“Ôi chao.” Sở Đắc than hai tiếng: “Thẹn quá hóa giận à.” Sở Đắc không biết Thẩm Giai từng cho Đỗ Yểu Yểu uống thuốc tránh thai, hắn ta trêu chọc: “Thẩm huynh không được à.”
Sở Đắc con cái đầy đàn, Thẩm Giai cũng không muốn thảo luận với hắn ta về vấn đề con cái, hắn bực bội day day ấn đường.
“Ta đã nói từ trước rồi, huynh là Thẩm Bán Tiên, Thần Vương rớt đài Đỗ Yểu Yểu thiên vị Tống Hành Giai, chắc chắn huynh khó mà thực hiện được.” Sở Đắc nhắc lại, chỉ vài ba câu đã nêu rõ vấn đề.
Thẩm Giai im lặng, hắn chưa từng thể hiện ra mặt mình sẽ giết chết Tống Hành Giai nhưng Đỗ Yểu Yểu là người thông minh, nàng đã đoán được suy nghĩ ngầm của hắn rồi.
Ý định ban đầu của hắn chính là trên đường đi lưu đày, lấy danh nghĩa của đạo tặc để giết cùng diệt tận cả nhà Tống thị.
Đỗ Yểu Yểu đoán được, nàng cũng từng thử thăm dò, đến lúc đó Tống Hành Giai mà chết theo cách đó thì hắn cũng không thoát nổi “tội danh” này.
Chỉ cần Tống Hành Giai chết, dù cho là ai ra tay thì chắc chắn kẻ vô lương tâm là Đỗ Yểu Yểu kia cũng sẽ nghĩ là hắn làm.
“Nữ nhân đều cần được dỗ dành.” Sở Đắc dựa vào kinh nghiệm của mình để đưa ra kế sách: “Tống Hành Giai gặp nạn, tẩu phu nhân không tránh được việc lo lắng trong lòng, nàng ta đi đến Vĩnh Ninh hầu phủ, đi cũng đã đi rồi, huynh là nam nhân không thể hở cái là nhăn mày nhăn mặt với nàng ta được, nếu không chẳng phải là đẩy nữ nhân của mình cho Tống Hành Giai đó sao.”
Sở Đắc hiểu tính của Thẩm Giai, vừa lạnh lùng vừa cứng rắn, dạy dỗ nữ nhân giống hệt như người dưới: “Huynh có biết kiểu người dịu dàng như Tống Hành Giai không, nữ nhân thích kiểu mặt trắng như thế đấy.”
Thẩm Giai không khỏi hừ một tiếng, Sở Đắc vội nói: “Ý của ta không phải nói huynh không trắng, Tống Hành Giai người ta trông thân thiện gần gũi hơn huynh nhiều, lại dễ chung sống, có hiểu không?”
“Trước đây Tống Hành Giai từ chối Đỗ Yểu Yểu là vì hắn ta đã có phát thê. Nay một kẻ không còn thê tử sống chết còn nói chưa rõ như hắn, Đỗ Yểu Yểu thương biểu ca của nàng ta thế nào, huynh phải hiểu hơn ra chứ. Lỡ đâu Tống Hành Giai nghĩ thông suốt rồi, mỹ nhân đẹp nghiêng nước nghiêng thành, không chơi có phải phí không. Hai người họ mà ở bên nhau thật thì huynh sẽ khóc đó.”
Nói xong hắn ta còn đồng tĩnh vỗ lên vai Thẩm Giai.
Thẩm Giai: “…”
Thẩm Giai chưa từng nghĩ sâu xa như thế. Thời khắc nguy hiểm, hai người họ có thể bỉ ổi đến mức leo lên giường.
Nghe Sở Đắc nói như thế không phải là không có khả năng, ngày trước Đỗ Yểu Yểu từng muốn bò lên giường của Tống Hành Giai, ai biết nàng có nhân cơ hội này tro tàn lại cháy không, tuy hắn đã phái ám vệ đi theo nhưng nam nhân chơi nữ nhân thì cần có bản lĩnh gì cơ chứ.
“Để hôm khác ta sẽ mời huynh đi Bắc Hoa lâu uống rượu.” Thẩm Giai đứng dậy rồi nói với Sở Đắc.
“Ôi chao, huynh nghĩ thông rồi à?” Sở Đắc vui vẻ phe phẩy cái quạt, tiện thể dọa nạt: “Chỉ uống rượu không không được đâu, bản vương muốn gọi hai em hoa khôi nữa, tiền huynh trả.”
Thẩm Giai giật giật khóe môi, hắn sải bước đi ra ngoài.
Lục Nhân đi theo Thẩm Giai, rồi âm thầm giơ ngón cái về phía Sở Đắc.
Ánh mắt của Đỗ Yểu Yểu trong veo hệt như dòng nước suối trong lành nhìn thấy được cả đáy, không có một chút mập mờ và dục vọng nào.
Lông mi ướt đẫm, giọt nước mắt còn vương trên quai hàm, đáng thương và yếu đuối, giống như bông sen mới được nước mưa gột rửa vậy.
Tống Hành Giai cũng hơi rung rinh, hắn dịu dàng ôm Đỗ Yểu Yểu vào trong lòng.
Coi như đó là sự an ủi của ca ca đối với muội muội, cái ôm sưởi ấm của đồng loại trong một thế giới khác.
“Cảm ơn.” Đỗ Yểu Yểu khẽ nói.
Nàng nhớ lại rất nhiều chuyện xảy ra trong thời hiện đại.
Cảm ơn gia đình hắn ta đã giúp đỡ cho nàng đi học, cảm ơn hắn ta thời cấp ba đã chỉ dạy và giúp đỡ nàng, cảm ơn hắn ta đã ở bên cổ vũ nàng trong suốt một khoảng thời gian dài sau khi bà nội qua đời, giúp nàng tìm lại được dũng cảm để kiên cường sống một lần nữa.
Cuộc đời này con người gặp nhau rồi xa cách, người tốt ắt sẽ gặp được chuyện tốt.
Nghĩ đến ba năm Tống Hành Giai tới đây, Đỗ Yểu Yểu tò mò hỏi: “Biểu ca có nghĩ cách quay về không?”
“Về ư?” Tống Hành Giai ngạc nhiên, hắn ta hiểu rõ nàng đang nói đến chuyện xuyên về hiện đại, hắn ta thất vọng nói: “Cũng từng nghĩ, cũng đã thử tìm cách nhưng không có chút đầu mối nào cả. Năm đầu tiên khi ta vừa mới xuyên đến đây, vì muốn tìm đồng loại ta đã mặc quần áo có thêu chữ cái tiếng anh đi khắp nơi khiến biết bao người cười chê. Dần dần ta nhận ra mọi cố gắng của mình đều không có kết quả rồi ép mình tập dần quen với nó.”
Thẩm Giai đi đến Vĩnh Ninh hầu phủ không phải là để tế bái, hắn dứt khoét hỏi tiểu nha hoàn Nghiêm Cẩn phái đi: “Phu nhân đâu rồi.”
Tiểu nha hoàn cúi đầu ấp a ấp úng nói: “Phu… phu nhân đang ở hậu viện ạ…”
Hai chiếc quan tài gỗ để ở trước sảnh, Đỗ Yểu Yểu đi đến hậu viện làm gì? Thẩm Giai hỏi: “Ở hậu viện làm gì?”
Tiểu nha hoàn tỏ vẻ khó xử: “Có lẽ là ngắm hoa…”
“Ngắm hoa sao.” Thẩm Giai không tin: “Nàng ấy ở cùng ai?”
“Tống Thế tử…”
Thẩm Giai sa sầm mặt mày, hắn lạnh lùng nói: “Đưa ta đi.”
Tiểu nha hoàn nơm nớp lo sợ dẫn người đi.
Thẩm Giai đứng từ xa đã trông thấy Ngân Diệp đứng ở cổng hoa viên, Ngân Diệp muốn mật báo nhưng nhìn thấy ánh mắt lạnh lùng nhìn mình của hắn Ngân Diệp sợ đến nỗi không dám nhúc nhích.
Hắn ra hiệu bằng tay, hai ám vệ bay đến bên cạnh Ngân Diệp, họ nhét vào miệng nàng ta một miếng vải trắng rồi kéo đi.
Một mình Thẩm Giai đi vào trong hoa viện, những người khác ở lại hết bên ngoài.
Tuy không có người chăm sóc nhưng đào mận nở rộ tỏa hương thơm ngát. Gió nổi lên những cánh hoa trắng hồng rơi xuống, bay đầy trời.
Thẩm Giai nhìn thấy bóng dáng một nam một nữ đang ôm nhau giữa hai gốc cây lớn.
Đỗ Yểu Yểu ngửa mặt, Tống Hành Giai cúi đầu, hai người yên lặng dùng ánh mắt của mình để bày tỏ tình cảm, như sắp hôn nhau đến nơi, như sắp cởi quần áo, như củi khô sắp bốc cháy vậy.
Cơn tức giận bốc lên ngùn ngụt bao quanh cơ thể Thẩm Giai, hắn ước gì mình có thể cầm đao chém Tống Hành Giai thành tám mảnh, rồi dùng một kiếm đâm chết tiện nhân không biết liêm sỉ là Đỗ Yểu Yểu.
So đo tính toán với gian phu dâm phụ thì quá thấp kém, hắn vỗ tay cười khẩy: “Trong lúc nhà đang có tang, không nhìn ra tình nghĩa huynh muội của hai người đúng là sâu đậm nhỉ.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận