Chương 742

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 742

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Chươռg 261.3 Đáng chết
Editor : Long Đế Novel
Dưới cằm người đàn ông gần như xuấthiện vết đỏ ngay tức khắc, hắn quay đầu lại, mắt nhìn tay phải của cô bởi vì dùng sức quá mức mà run rẩy không ngừng, khóe môi chậm rãi cong lên.
Hắn không nghĩ tới, chỉ chết vài người thôi, cô lại có thể điên đến mức độ này.
“Thật là chiều đến mức sinh hư rồi.” Chu Dần Khôn cười như không cười, giọng điệu nhẹ bẫng, “Muốn chết là chết? Em nào có cái quyền này.”
Một tay hắn khiêng cô lên vai, sải bước đi về phía hầm giam của căn cứ.
Phía sau, A Diệu không biết đã trở lại dưới đài bắn từ lúc nào, trầm mặc nhìn hết mọi thứ trước mắt.
Khi nhìn thấy Alor lặng lẽ the0 sau, A Diệu nhíu mày, cũng nhấc ͼhân đi the0.
Có khoảng hàng trăm ngục giam tɾong căn cứ, nhưng mỗi căn phòng lại không giống nhaụ
Hạ Hạ bị ném vào một căn phòng kín trắng tinh, cách âm cực kỳ tốt.
Ở đây không có cửa sổ, không thể nhìn hay nghe mọi thứ bên ngoài, cũng không có đồng hồ để phân biệt ngày và đêm.
Đây là nơi thí¢h hợp nhất để giam giữ những kẻ yếu đuối, không chịu nổi cực hình.
Hạ Hạ ngã xuống đất, khuỷu tay và đầu gối đập xuống mặt đất lạnh lẽo phát ra tiếng trầm đục, cô bò dậy bắt lấy lan can giường muốn đâm vào, bị bàn tay to của người đàn ông bóp lấy mặt, thân thể cô bị cưỡng ép kéo ma͙nh qua.
Chu Dần Khôn ngồi xổm xuống cẩn thận nhìn cô, như thể mới nhìn thấy cô lần đầụ
Con thỏ con hắn nuôi bấy lâu nay, từ khi nào đã sinh ra bộ răng nanh hung ác này?
“Không phải em muốn giết tôi sao? Đâm chết mình rồi còn giết thế nào được.”
Hạ Hạ nhìn hắn chằm chằm.
“Sao đây, lại dao động? Rốt cuộc là em muốn chết, hay là muốn giết tôi.” Chu Dần Khôn vuốt ve khuôn mặt mịn màng của cô, nhìn thẳng vào mắt cô “Bắn liền hai phát, Chu Hạ Hạ, em hận tôi đến vậy sao?”
Hạ Hạ thật sự không biết trước mắt này là loại quái vật gì, nếu như không phải quái vật, sao có thể hỏi ra một câu hỏi như thế này.
“Chú dám nói ông nội và bố không phải chú giết? Chú dám nói năm người ngoài đó không phải do chú giết?”
Một chữ hận làm sao có thể che đậy được sự suy sụp và đau buồn của cô vào lúc này.
“Mai Kim tận mắt nhìn thấy chú giết ông nội ở bờ sông, tự tôi trải qua việc bị những tên lính đánh thuê nước ngoài có the0 hình xăm đuổi giết, không ai có thể nhớ rõ ràng hơn chúng tôi, chú dám nói không phải là chú?”
Cô từng chữ từng chữ khóc ra máu, giọng nói khàn đến cực hạn, mỗi nói một chữ, ngực đều chấn̵ động đau nhức.
Nhưng người đàn ông lại bật cười “Phải thì thế nào?”
Cửa phòng giam không đóng h0àn toàn, nghe thấy chính miệng Chu Dần Khôn thừa nhận, A Diệu bên ngoài cũng giật mình.
Hai chuyện này, ngay cả hắn hôm nay mới biết được.
Trong mắt hắn, cái chết của Sayphone và Chu Diệu Huy quả thật vừa bất ngờ lại kỳ lạ.
Nhưng việc anh Khôn tự tay giết ông cụ, đây thật sự là chuyện A Diệu chưa từng nghĩ tới, càng chưa từng phát hiện ra điều gì tɾong lời nói và hành động của anh Khôn.
Về phần lính đánh thuê nước ngoài mà Hạ Hạ nhắc tới, A Diệu cũng không biết nhiều lắm.
Chỉ biết bọn họ đều là những quân nhân đã xuấtngũ, có quen biết với anh Khôn.
Lúc trước cũng là bọn họ trực tiếp liên lạc với anh Khôn, muốn nương tựa làm thủ hạ của hắn, nhưng lúc ấy anh Khôn có vẻ cũng không xem trọng lắm, nên tìm một lý do qua loa cho qua.
Nhưng sau đó, anh Khôn bỗng nhiên lại tiếp nhận bọn họ, nguyên nhân hình như là đội lính đánh thuê nước ngoài này đã làm một chuyện khiến anh Khôn rấthài lòng.
Tính ra, thời gian tiếp nhận họ… Không lâu sau khi Chu Diệu Huy chết.
Trong phòng, Chu Dần Khôn còn nói thêm vài câu “Ông nội của em thật thiên vị, việc làm ăn tốt chỉ giao cho con trai cả, tôi nhìn chướng mắt, cũng không chịu nổi ông g͙ià cứng đầu cản đường đó, không loại bỏ chẳng lẽ còn tiếp tục làm con trai hiếu thảo của ông ta sao?”
“Ông cụ đã chết, kế tiếp đương nhiên là muốn chia một nửa tài sản của anh cả tôi rồi. Nhưng ai biểu anh ta xui xẻo, tôi còn chưa ra tay, anh ta đã bị một đám binh xuấtngũ làm thịt, cái này trách được ai, có trách thì trách anh ta đáng chết.”
“Người đáng chết là chú, là chú đó ” Hạ Hạ nước mắt đầy mặt quát hắn, “Tại sao người chết không phải là chú, sao chú không đi chết đi? Người đáng chết nhất chính là chú ”
: Long Đế Novel Cầu ánh kim ạ

Bình luận (0)

Để lại bình luận